Vọng Bên Bờ Vực

Vọng Bên Bờ Vực

34

29/07/2026 10:36

Thế là Chu Trạch Phong lại ngồi lên xe của Lục Triệu.

Hai người chạy thẳng đến siêu thị.

"Hôm nay mới Trung Thu."

"Sao không đợi mai hẵng m/ua?"

Lục Triệu đi phía trước.

Chu Trạch Phong đẩy xe hàng theo sau.

Nhìn hắn lần lượt bỏ vào xe đủ loại th!t và rau để ăn lẩu.

Chu Trạch Phong lặng lẽ cầm thêm mỗi món hai phần nữa bỏ vào xe.

"Nhà tôi không ở đây."

"Tối nay cũng chẳng biết đi đâu."

"Vậy tối nay ở đây ăn luôn."

"Tôi lấy thêm một phần."

Lục Triệu vừa định quay lại lấy thêm đồ thì nhìn thấy xe hàng đã đầy lên từ lúc nào.

"Cậu lấy hết rồi?"

Chu Trạch Phong đáp đầy vẻ đương nhiên:

"Tôi nghĩ chu đáo."

"Anh khỏi phải quay lại."

"Cậu đúng là chẳng xem mình như người ngoài."

Lục Triệu liếc cậu một cái.

"Có muốn ăn gì nữa không?"

Chu Trạch Phong cười tươi.

Hàm răng trắng đều lộ ra.

"Muốn ăn cam."

Đến quầy trái cây.

Lục Triệu lấy một túi cam.

Lại lấy thêm một túi quýt.

Đang định với tay lấy thêm mấy quả quýt nhỏ.

Đã bị Chu Trạch Phong giữ tay lại.

"Anh m/ua nhiều thế."

"Một mình ăn hết nổi à?"

Lục Triệu liếc cậu.

"Chẳng phải cậu muốn ăn sao?"

"Hay cậu không phải người?"

Chu Trạch Phong: "..."

"Thế thì m/ua thêm ít thứ khác."

Cậu cầm hai quả bưởi.

Lại chọn thêm vài quả đào bỏ vào xe.

Lục Triệu cau mày.

"Tôi không ăn bưởi."

"Bóc phiền lắm."

"Tôi thích."

Chu Trạch Phong vỗ vỗ quả bưởi to.

"Anh ngại thì khỏi ăn."

Cái giọng ngang tàng ấy.

Nghe như chính cậu mới là người trả tiền.

Lục Triệu thầm thở dài.

Đúng là...

Muốn câu trai thẳng thì phải biết nhịn.

...

Đi dạo một lúc.

Hai người đến khu đồ chơi và nhạc cụ.

Vừa nhìn thấy đồ chơi.

DNA tuổi thơ của Chu Trạch Phong lập tức thức tỉnh.

Cậu đi loanh quanh một vòng.

Còn hăng hái thi ném bóng vào chiếc rổ mini chỉ cao đến ngang hông với hai đứa trẻ.

Cuối cùng.

Không m/ua món đồ chơi nào.

Đang âm thầm cảm thán bản thân đã trưởng thành, biết kiềm chế ham muốn.

Thì nhìn thấy phía không xa.

Lục Triệu đang đứng trước một cây piano điện.

Chu Trạch Phong bước lại gần.

Phát hiện hắn đứng thất thần.

Cậu đưa tay búng tay một cái trước mặt.

Lục Triệu mới hoàn h/ồn.

"Anh biết đàn à?"

Chu Trạch Phong dùng ngón trỏ nhấn thử một phím.

Âm Đô trầm thấp vang lên.

Lục Triệu lắc đầu.

"Ngày xưa biết."

"Bây giờ thì... không."

Chu Trạch Phong nhìn ra.

Lục Triệu rõ ràng đang rất muốn đàn.

Chỉ là ngại giữa siêu thị đông người.

Cậu nắm lấy hai tay hắn.

Ấn hắn ngồi xuống ghế đàn.

Rồi đặt tay hắn lên phím đàn.

"Đừng lề mề nữa."

Trong lòng Chu Trạch Phong thầm nghĩ.

Đôi tay đẹp như thế.

Khi đặt lên phím đàn chắc chắn sẽ càng đẹp hơn.

Lục Triệu ngồi lặng một lúc.

Như đang lấy hết dũng khí.

Rồi từ từ đặt hai tay đúng vị trí.

Khúc nhạc hắn đàn.

Chu Trạch Phong biết.

Là Prelude cung Đô trưởng trong Bình quân luật của Bach.

Đây vốn không phải bản nhạc khó.

Lục Triệu đá/nh đúng toàn bộ nốt.

Thế nhưng...

Đôi tay đặt trên phím đàn lại thiếu lực.

Âm lượng lúc to lúc nhỏ.

Không điều khiển được sắc thái.

Khiến cả bản nhạc trở nên rời rạc.

Mấy đứa trẻ đứng xem ban đầu còn đầy mong đợi.

Nghe được một lúc thì không nhịn được bật cười.

Lục Triệu không biểu lộ cảm xúc.

Vẫn kiên trì đàn hết bản nhạc.

Đang định gập nắp đàn lại.

Đã bị Chu Trạch Phong ngăn lại.

Cậu kéo Lục Triệu đứng lên.

Cười híp mắt với hai đứa trẻ.

"Anh ấy không được."

"Để anh biểu diễn cho hai đứa xem."

Rồi Chu Trạch Phong đàn một bản Twinkle Twinkle Little Star lệch tông, sai nốt lung tung.

Hai đứa nhỏ cười lăn cười bò.

Đàn xong.

Cậu còn quay sang đắc ý hỏi:

"Thế nào?"

"Hay không?"

Lục Triệu biết.

Chu Trạch Phong đang cố ý giúp hắn gỡ gạc.

Nhưng thật ra...

Hắn chẳng hề để tâm việc có mất mặt hay không.

Chỉ là nhất thời nổi hứng muốn đàn mà thôi.

Việc Chu Trạch Phong làm...

Hoàn toàn là dư thừa.

"Chẳng ra sao cả."

"Dở tệ."

Chu Trạch Phong cười.

Giơ tay khoác cổ Lục Triệu theo kiểu mấy cậu con trai hay đùa nhau.

Ai ngờ.

Lục Triệu lại đưa tay lên.

Xoa xoa đầu cậu.

Động tác của Chu Trạch Phong lập tức cứng đờ giữa không trung.

Lục Triệu bật cười.

Ghẽ ghé sát tai cậu.

Khẽ nói:

"Đầu cún..."

"Sờ cũng thích thật."

Điều khiến Lục Triệu không ngờ tới là...

Cuối cùng hai người lại m/ua đầy ba túi lớn đồ ăn.

Mà người trả tiền...

Là Chu Trạch Phong.

Lúc đi ngang quầy bánh kẹo, Lục Triệu còn nghĩ câu "Anh muốn ăn gì thì cứ lấy" của Chu Trạch Phong chỉ là mạnh miệng.

Cho đến khi Chu Trạch Phong quét mã thanh toán tự động.

Lục Triệu mới biết.

Cậu nói thật.

Chu Trạch Phong giải thích rất đơn giản:

"Hôm nay vừa nhận lương."

"Tôi mời anh."

"Làm gì có chuyện để sinh viên mời ăn."

"Để người khác biết thì tôi còn mặt mũi nào."

Lục Triệu đưa tay che mặt Chu Trạch Phong lại, không cho cậu dùng tính năng quét khuôn mặt để thanh toán.

Chu Trạch Phong bật cười.

Cũng không gạt tay hắn ra.

Chỉ thành thạo nhập mật khẩu, nghiêng đầu sát lại gần Lục Triệu.

"Vậy..."

"Đừng để người khác biết."

"Lần sau anh mời lại tôi một bữa."

Lục Triệu đẩy mặt cậu sang một bên.

Nhét điện thoại trở lại túi.

"Thế cũng được."

Thanh toán xong.

Chu Trạch Phong vui vẻ xách cả ba túi đồ ra cốp xe.

Nhìn đống thực phẩm chất đầy.

Cậu mới chợt lo.

"Tối nay ăn không hết thì sao?"

"Bỏ tủ lạnh."

Chu Trạch Phong thầm nghĩ.

Nhiều thế này...

Tủ lạnh nào chứa nổi.

Đến khi về nhà Lục Triệu.

Nhìn hắn mở chiếc tủ lạnh khổng lồ rồi ung dung nhét hết hoa quả và bánh ngọt vào trong.

Chu Trạch Phong mới nhận ra.

Mình đúng là quá ngây thơ.

Danh sách chương

5 chương
29/07/2026 10:37
0
29/07/2026 10:37
0
29/07/2026 10:36
0
29/07/2026 10:36
0
29/07/2026 10:35
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu