Bảo Gia

Bảo Gia

Chương 2

08/06/2025 12:52

Ta mộng một giấc, dài thật dài.

Trong mộng, như có muôn vàn oan h/ồn kéo tới đòi mạng.

Chúng gào thét bên tai: “Tội thay cho công tử họ Ngụy, phong tư tuyệt thế, lại bị hạ nhục dưới tay Trường công chúa Trần Bảo Gia!”

“Trần Bảo Gia, ngươi dựa vào đâu?”

Lần nữa tỉnh mắt, đại tuyết phủ kín kinh hoa.

Ta đứng giữa con phố dài, nhìn vào ánh đèn phồn hoa chốn thượng kinh, rực rỡ huy hoàng.

Pháo hoa đêm trừ tịch n/ổ tung trên vòm trời.

Bên đường, một tiểu đồng chạy ngang, níu lấy vạt áo choàng của ta, đôi mắt long lanh, miệng cười nói:

“Cô nương năm mới cát khánh, vạn sự như ý.”

Cạnh bên, Thúy Trúc rút từ túi thơm ra ít bạc vụn, cười nhẹ đưa cho hài đồng, đuổi hắn đi.

Thấy thần sắc ta ngơ ngẩn, Thúy Trúc khẽ hỏi:

“Công chúa, người gi/ận ư?”

Ký ức kiếp trước ùa về như cơn hàn phong lướt qua tận đáy h/ồn, khiến ta không rét mà run.

Ta vô thức lắc đầu.

Phải rồi… ta đã trọng sinh.

Trọng sinh về đêm năm ấy, nơi con phố ta nhặt được Ngụy Cảnh Tụng.

Kiếp trước, đêm trừ tịch dự yến, ta viện cớ tửu lượng kém, cáo lui về phủ sớm.

Nhưng lại kéo theo nha hoàn Thúy Trúc lẻn ra ngoài, đi ngắm hoa đăng giữa dân gian.

Chính đêm đó, ta gặp được hắn, một nam tử ngã trong tuyết, hôn mê bất tỉnh.

Từ đó, mở ra mười năm vướng mắc không dứt giữa ta và hắn, ân oán triền miên, khổ lụy không cùng.

Thúy Trúc che ô, do dự cất lời:

“Công chúa, phía trước hình như có người.”

Ta lập tức nín thở, toàn thân r/un r/ẩy.

Tuyết trắng phủ mờ xa, một thân ảnh nam tử nằm đó, áo choàng mở rộng, ngựk hiện rõ.

Hai năm thành thân cùng Ngụy Cảnh Tụng, danh ta đã bị bôi nhọ không còn gì để mất.vẻ đẹp tà/n nh/ẫn, mong manh, dễ vỡ.

Ta nắm ch/ặt tay, nhớ lại kiếp trước.

Hai năm thành thân cùng Ngụy Cảnh Tụng, danh ta đã bị bôi nhọ không còn gì để mất.

Bao thiếu nữ khuê các trong kinh thành đều cảm thấy tiếc thay, tiếc cho một Ngụy công tử tài mạo song toàn, với Trân Ninh công chúa xứng đôi như ngọc, lại phải chịu sự kh/inh rẻ, uất nhục dưới tay ta - Trường công chúa Trần Bảo Gia.

Nếu ông trời cho ta cơ hội sống lại, thì kiếp này…

Ta chỉ nguyện chúc hắn và hoàng muội Trân Ninh, sớm ngày thành đôi, bách niên giai lão.

Ta lạnh lùng quay đi: "Đi thôi, chuyện người đời mặc kệ."

Thúy Trúc muốn nói thêm, nhưng bị ánh mắt ta ngăn lại.

Phía sau văng vẳng tiếng xào xạc.

Không biết có phải ảo giác không, tựa hồ có ánh mắt th/iêu đ/ốt đang dán ch/ặt vào lưng ta.

Danh sách chương

4 chương
08/06/2025 12:57
0
08/06/2025 12:55
0
08/06/2025 12:52
0
08/06/2025 12:51
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Ngày tôi ly hôn, tôi khóa sạch thẻ phụ của nhà chồng: Em chồng đi mua túi xách phát hiện số dư bằng 0, về nhà tát mẹ chồng một cái: Tiền mua Chanel cho con đâu rồi?

Chương 34

15 phút

Cha chồng đem hết tiền đền bù giải tỏa cho em chồng, tôi không tranh cãi; cận Tết ông gọi điện: "Nhà hết gạo rồi, chuyển ít tiền đi", tôi đáp một câu khiến ông kinh hồn bạt vía

Chương 34

24 phút

Vừa cho con bú xong ra bàn, mâm cơm đã sạch trơn, tôi cười bế con đi xin ăn từng nhà, năm mươi phút sau chồng quỳ trước cửa cầu xin tôi về

Chương 7

33 phút

Đồng nghiệp nữ của chồng cứ đòi đi nhờ xe, tôi liền đích thân đưa đón anh ấy mỗi ngày và mỉm cười bảo cô ta: 'Nếu không tiện đường thì đừng làm phiền chồng tôi nữa'

Chương 5

35 phút

Tôi trả thẳng 6,2 triệu tệ mua căn hộ cao cấp, đến ngày làm thủ tục mới phát hiện sổ đỏ đứng tên bố mẹ chồng. Tôi nhìn chồng, anh ta chột dạ: "Nhà sớm muộn gì cũng là của chúng ta, vợ cứ quẹt thẻ đi!". Tôi đáp: "Anh tự mà mua".

Chương 7

37 phút

Một tuần trước ngày dự sinh, chồng tôi mang hết nôi và đồ chơi tôi chuẩn bị cho con sang cho em gái anh ta vừa mới sinh. Tôi không làm ầm ĩ, chỉ gọi bố mẹ đến dặn dò một câu, anh ta hoàn toàn chết lặng.

Chương 11

38 phút

Con dâu sau sinh luôn than mệt, tôi và con trai đều cho rằng nó quá yếu đuối, nào ngờ đêm khuya thức dậy đi vệ sinh, nghe thấy tiếng nó khóc, đẩy cửa phòng ra, cảnh tượng trước mắt khiến tôi rơi lệ.

Chương 19

42 phút

Đêm trước ngày đăng ký kết hôn, mẹ chồng đưa ra 6 điều luật gia đình, điều đầu tiên là phải nộp hết tiền lương, tôi đồng ý tất cả, sáng hôm sau liền cùng 4 người bạn dọn sạch của hồi môn rời đi.

Chương 12

46 phút
Bình luận
Báo chương xấu