Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Tuyết Đầu Mùa
- Chương 6.
Vì sự can thiệp của Thẩm Vô Độ, toàn bộ hợp đồng đại diện và lịch trình đều bị hủy bỏ, thế nhưng điều đó lại mang đến cho tôi một kỳ nghỉ hiếm hoi.
Tôi bước chân vào nghề mười năm, lúc nào cũng tất bật bận rộn.
Bỗng chốc rảnh rỗi, tôi lại chẳng biết mình nên làm gì cho phải.
Lúc dọn dẹp phòng ốc, tôi vô tình tìm thấy một chiếc áo sơ mi trong tủ quần áo.
Trên cổ tay áo có đính một chiếc khuy măng sét.
Làm bằng pha lê đen.
Chính giữa khắc chữ "Độ".
Tôi ngẫm nghĩ một lúc, nhưng chẳng thể nhớ nổi anh để lại chiếc áo này từ khi nào.
Vốn định vứt đi cho rồi.
Nhưng nhớ tới việc Thẩm Vô Độ từng nhắc về giá trị của chiếc khuy áo này, tôi lại đặt nó sang một bên.
Tôi không muốn mắc n/ợ anh ta thêm nữa.
Tôi nhắn tin cho thư ký của anh, bảo anh ta qua lấy lại.
Trong điện thoại, thư ký của anh nhỏ giọng nói: "Cô Hạ, mấy ngày nay Tổng giám đốc Thẩm hay nhắc đến cô lắm, anh ấy vẫn rất yêu cô. Chẳng qua là nhà họ Thẩm có thái độ cực kỳ cứng rắn với chuyện liên hôn, thế nên Tổng giám đốc Thẩm mới phải dùng đến hạ sách này, việc để cô làm tình nhân vốn không phải ý định ban đầu của anh ấy đâu."
Anh ta dùng từ ngữ rất mực cẩn trọng.
Nhưng vẫn chẳng thể che giấu được sự hờ hững trong giọng điệu.
Chương 4:
Trong mắt bọn họ, làm tình nhân hay làm người thứ ba chưa từng là việc gì đáng x/ấu hổ.
Tôi khẽ ừ một tiếng.
"Tôi biết rồi."
Nghe vậy, thư ký lại cẩn thận dò hỏi: "Cô Hạ, cô hiểu thì tốt quá rồi, khi nào cô quay lại, tôi có thể đến đón cô..."
Tôi ngắt lời anh ta: "Tôi không về."
"Tôi và anh ấy, từ lâu đã kết thúc rồi."
Tôi từng nói rồi.
Tôi không thích một bản thân trông thảm hại.
Và cũng chưa từng biết hối h/ận.
Lời vừa dứt, tôi liền nghe thấy đầu dây bên kia truyền đến tiếng một vật nặng rơi xuống đất.
Rầm!
Giọng nói trầm khàn gầm gừ của Thẩm Vô Độ vang lên từ phía đầu dây bên kia:
"Vậy thì em cút đi, cút cho thật xa vào!"
Hóa ra, nãy giờ anh ta vẫn luôn đứng ngay cạnh đó.
Vẫn trẻ con như thế.
Lần nào làm sai chuyện gì, anh cũng bảo thư ký thăm dò thái độ của tôi.
Nhưng lần này, tôi sẽ không mềm lòng thêm nữa.
Cúp điện thoại, nhìn chiếc áo sơ mi bị nhét gọn vào túi rác, tôi đột nhiên muốn về thăm quê.
Tôi nhớ bố mẹ rồi.
6
11
Chương 19
Chương 18.
Chương 13
Chương 9
Chương 11
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook