Chợ quỷ (Linh Châu 36)

Chương 13

24/09/2024 20:10

“Mày, mày gi*t anh Đao mất rồi!”

Tên tóc xanh quỳ sụp xuống đất, đ/au thương hòa lẫn cùng phẫn uất, anh ta h/ận không thể dùng ánh mắt gi*t ch*t tôi đi.

“Đại ca, em đã nói từ lâu rồi, hai con nhỏ này biết tà thuật!”

Hai mắt gã đầu trọc đỏ au, trong ánh mắt hắn lóe lên sự c/ăm h/ận lẫn hoảng lo/ạn:

“Đúng là chúng mày rồi! Được thôi được thôi, cuối cùng tao cũng có thể b/áo th/ù rồi!”

Đầu óc tôi càng lúc càng rối bời.

Nếu không thì vì sao tôi không thể hiểu nổi bọn họ đang nói gì chứ?

Gã đầu trọc cảnh giác hơn tên tóc vàng rất nhiều.

Anh ta ra lệnh cho tên tóc xanh lái xe, còn mình thì nhặt khẩu sú/ng dưới đất lên nhắm thẳng vào chúng tôi.

Trên xe, anh ta không nói gì, nhưng lại liên tục dùng ánh mắt soi xét chúng tôi.

Còn bàn tay cầm sú/ng thì lại không hề nơi lỏng dù chỉ một khắc.

Tôi nhìn nòng sú/ng đen sì, dù nhìn thế nào cũng vẫn thấy rất bất thường.

Khẩu sú/ng này sẽ không bị cư/ớp cò lần nữa chứ.

“Khẩu sú/ng này, các anh lấy ở đâu vậy?”

“Im miệng! Không được nói chuyện!”

Tên tóc xanh ngoảnh đầu lại ngó chúng tôi, rồi đạp chân ga khiến chiếc xe lao đi như bay.

“Đại ca, anh cẩn thận vào nhé.”

“Bao nhiêu người anh em của chúng ta ch*t trong tay bọn chúng rồi, hai con nhà này cực kỳ tà đạo!”

Đến tận bây giờ, cuối cùng tôi cũng hiểu tình hình một chút rồi.

Sau khi đi ra từ Chợ Q/uỷ, thành viên của nhóm l/ưu m/a/nh cứ hết người này đến người khác ch*t không rõ nguyên nhân.

Đến tận bây giờ, chỉ còn lại tên tóc xanh và đại ca của bọn chúng là gã đầu trọc.

Còn bọn chúng, lại quy hết toàn bộ căn nguyên lên đầu chúng tôi.

Chiếc xe lao như một cơn gió trong thành phố, chẳng mấy chốc đã đưa chúng tôi đến vùng ngoại ô phía đông thành phố.

Đây là một tòa nhà bị bỏ hoang.

Bảy tám tòa nhà cao tầng sừng sững giữa một khoảng không hiu quạnh, trùng trùng điệp điệp, trông có vẻ khá thê lương.

Tòa nhà này, tôi đã từng nghe nói đến.

Trước kia mới mở b/án, giá b/án ra cực kỳ cao, nhưng rồi nhà đầu tư lại ôm tiền chạy ra nước ngoài.

Những người thuộc tầng lớp lao động đến đây m/ua nhà phải gánh khoản v/ay thế chấp cao.

Có người thực sự không cầm cự nổi nữa, nên đã lao lên sân thượng rồi nhảy xuống dưới.

Cũng từ đây mà chiếc hộp m/a quái Pandora được mở ra.

Chỉ trong vỏn vẹn một tháng, liên tiếp có chín người ch*t thảm trong tòa nhà bỏ hoang này.

Mọi người đều nói tòa nhà này bị m/a q/uỷ quấy nhiễu, nơi này cũng ngày càng trở nên hoang vắng hơn.

Tôi yên lặng đi theo phía sau tên đầu trọc, trong lúc quan sát xung quanh, tôi luôn cảm thấy có vô số ánh nhìn đang lén lút dõi theo chúng tôi.

Tên tóc xanh và tên đầu trọc đưa chúng tôi đến tầng trệt của tòa nhà trong cùng phía bắc.

Cũng không biết chúng lấy đâu ra điện, trên trần nhà được trẻo mấy bóng đèn vàng, tỏa ra luồng ánh sáng lờ mờ.

Bên bức tường xi măng có một hàng ghế sofa, phía trước sofa còn có chiếc bàn cà phê bằng gỗ.

Trong căn phòng có mùi nước tiểu thoang thoảng, khiến ai nấy không khỏi cau mày.

Không thể không nói, tên đầu trọc đúng là kẻ biết chọn địa điểm.

Gần như sẽ chẳng có ai đến nơi quái q/uỷ này, nơi mà khiến ai ai cũng phải ám ảnh cũng được coi như là cấm địa.

Nếu tôi và Tống Phi Phi ch*t ở đây, có lẽ chờ đến khi x/á/c th/ối r/ữa cũng chẳng có ai phát hiện.

À, không đúng, nhỏ Tống Phi Phi tài phiệt này có bảo hiểm.

Có thể vừa ch*t thôi là có người phát hiện rồi.

Tên đầu trọc ngồi trên sofa thở phào:

“Trương Bân, chú đi l/ột hết quần áo của hai con nhỏ này đi, tránh để lát nữa chúng nó lại giở trò gì.”

Danh sách chương

5 chương
25/09/2024 09:00
0
25/09/2024 09:00
0
24/09/2024 20:10
0
24/09/2024 20:32
0
25/09/2024 20:17
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận