Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
5.
Một con Hỷ Thước bằng giấy phóng ra với tốc độ nhanh hơn, chặn đứng luồng ánh sáng trắng đó.
“Keng!” Âm thanh này văng vẳng kéo dài, thật sự có tiếng kim loại va chạm.
Ánh sáng trắng biến mất, chim Hỷ Thước rơi xuống đất. Trán tôi cảm thấy nóng ran.
Thật là may!
Trước đó khi nhận chiếc áo khoác dài, tôi đã chuẩn bị phòng vệ mười phần, kết quả lại là một phen hú vía.
Vì vậy, khi nhận được gói hàng của Yên Hí lần nữa, đương nhiên tôi không đề phòng. Không ngờ, kẻ đứng sau lại lợi dụng chính tâm lý này của tôi!
May mắn là tôi có thói quen mang theo Linh vật giấy bên mình. Nếu không, thực sự đã mắc bẫy của kẻ giấu mặt này.
Ngước mắt nhìn vào, trong hộp là một thắt lưng rộng màu vàng gừng. Tôi xem thử, chiếc thắt lưng đã không còn bất kỳ vấn đề gì. Xem ra việc hôn mê của Thư Anh quả nhiên không thoát khỏi liên quan đến cửa hàng trực tuyến này.
Trong lòng tôi đã có tính toán, ngay lập tức vận dụng linh lực thăm dò vật mà chim Hỷ Thước đã chặn lại.
Nhưng tôi kinh ngạc phát hiện có thứ gì đó đang đấu sức với tôi, tranh giành quyền kiểm soát chim Hỷ Thước. Đây là lần đầu tiên tôi gặp tình huống này.
Linh vật giấy của tôi được bơm linh lực của tôi vào, giống như con mắt thứ hai, bàn tay thứ hai, đôi chân thứ hai của tôi… Thứ q/uỷ quái gì đây, mà lại có thể tranh giành quyền kiểm soát đồ giấy với tôi?
Tôi không dám chểnh mảng, âm thầm c.ắ.n rá/ch ngón tay giữa, dùng m.á.u huyết của bản thân tăng cường liên kết với Linh vật giấy, tiếp tục đối kháng với thứ đó.
Vừa là tranh giành, cũng là bắt giữ. Tôi muốn xem thử, thứ q/uỷ quái này rốt cuộc là cái gì!
Nhưng thứ này, quả nhiên không dễ đối phó, Lông mày tôi càng nhíu ch/ặt hơn mà bản thân không hề hay biết…
“Ê!” Trần Vi đột nhiên tò mò bước đến gần tôi, “Cô nghiến răng nghiến lợi làm cái trò gì vậy?”
“Con chim giấy này làm sao bay lên được? Ảo thuật à?” Vừa nói, cô ta vươn tay nhặt con Hỷ Thước bằng giấy dưới đất.
Khí huyết tôi nghịch chuyển, một cỗ vị tanh ngọt dâng lên cổ họng, “Đừng đụng!”
Quá muộn.
Linh vật giấy n/ổ tung trong tay Trần Vi như pháo tép.
“Á!”
“Vi Vi!”
“Chị Vi Vi?”
Tiếng kêu chói tai như hàng vạn mũi kim đ.â.m thẳng vào phổi và phủ tạng tôi. Tôi không thể nhịn được nữa, để m.á.u nóng tanh ngọt trào ra khỏi miệng. Khóe môi ướt đẫm một mảng.
C.h.ế.t tiệt!
6.
Tôi cố nén luồng khí đang sôi sục trong lồng ng/ực.
Bên tai lại vọng đến tiếng thét đi/ên lo/ạn của Trần Vi, “Cô ơi, tay cháu, tay cháu, á á á á! Cô mau đuổi ả giang hồ l/ừa đ/ảo này ra ngoài đi!”
Vì dự cảm được điều không lành, ngay trước khi Trần Vi chạm vào Linh vật giấy, tôi đã cố gắng áp chế thứ kia bằng cách vận hết linh lực một cách quá sức. Nên tay Trần Vi không bị thương nặng.
Nhưng tôi sắp bị thương nặng vì tiếng khóc gào của cô ta. Nhắm mắt, tôi vung ra một Ki/ếm Quyết.
“Phập phịch!” Một tấm giấy người dán ch/ặt vào miệng Trần Vi.
Tôi nhìn đôi mắt mở to và bờ vai r/un r/ẩy không ngừng của cô ta. Hơi thở của tôi cuối cùng cũng đều đặn trở lại.
Tình hình hỗn lo/ạn chấm dứt.
Trần Lệ Bình vừa gọi người giúp việc trong nhà băng bó cho Trần Vi, vừa nói lời trấn an với tôi, “Ngô Đại sư, trẻ con không hiểu chuyện, cô đừng chấp làm gì.”
Tôi mệt mỏi xoa xoa trán, rồi thu hồi Linh vật giấy lại, “Tôi đã xem qua tình trạng của ái nữ nhà bà, thần h/ồn vẫn đầy đủ, vốn dĩ không nên có bất kỳ vấn đề gì, người h/ãm h/ại cô ấy có đạo hạnh rất cao thâm.”
“Hiện tại tình hình không rõ ràng, xin các vị hãy cẩn trọng trong lời nói và hành động!”
Trần Niệm gật đầu ngơ ngác, trong mắt Trần Vi vẫn còn lửa gi/ận, nhưng không dám làm càn nữa.
Tôi quay sang nhìn Trần Lệ Bình, “Bà chủ Trần, cửa hàng Yên Hí này quả thật có vấn đề, tôi cần phải đến cửa hàng thực tế của họ xem xét.”
Thái độ của Trần Lệ Bình rõ ràng đã cung kính hơn nhiều, “Ngô Đại sư, cần hỗ trợ gì thì cô cứ việc nói, chỉ cần có thể c/ứu con gái tôi, cô bảo tôi làm gì cũng được.”
Tôi trầm ngâm một lát mới nói, “Tôi muốn đưa Trần thiếu gia và Trần tiểu thư đi cùng.”
Trần Vi lập tức cuống quýt, “Cô ơi, cháu không đi, nguy hiểm lắm, cháu làm gì có khả năng trừ tà!”
Trần Niệm thì không nói một lời, chỉ tò mò nhìn tôi.
Trần Lệ Bình suy nghĩ một lát, rồi gật đầu đồng ý.
7.
Buổi chiều, ba người chúng tôi lên chiếc xe chuyên dụng do Trần Lệ Bình sắp xếp.
Trần Niệm ngồi ở ghế phụ lái. Tôi và Trần Vi thì ngồi ở hàng ghế sau.
Trần Vi chu môi, vẻ mặt khó chịu, “Tôi và Trần Niệm đâu biết phép thuật, tại sao cô cứ nhất định phải dẫn bọn tôi đi?”
Tôi nhắm mắt dưỡng thần, không trả lời. Đương nhiên là tôi sợ có người trong số họ, nhân lúc tôi vắng mặt mà ra tay tàn đ/ộc với Thư Anh.
Chiếc thắt lưng có vấn đề là do Trần Niệm mang đến cho tôi. Trong thời khắc quyết định của trận đấu pháp, lại là Trần Vi gây nhiễu, khiến tôi suýt nữa bị thương nguyên khí. Cả hai người họ đều bị nghi ngờ là nội gián.
Không nhận được câu trả lời của tôi, Trần Vi lầm bầm thêm vài câu, nhưng cuối cùng cũng không dám lớn tiếng như trước nữa.
Cửa hàng thực tế của Yên Hí không xa nhà Trần Lệ Bình. Một giờ sau, chúng tôi đã đến nơi.
Đó là một khu biệt thự cao cấp có tuổi đời khá lâu. Nằm ở vùng hẻo lánh, mỗi căn biệt thự cách nhau rất xa. Căn biệt thự Yên Hí tọa lạc càng nằm ở góc khuất của khu biệt thự. Nếu không cố ý tìm ki/ếm, tuyệt đối sẽ bị bỏ qua.
6
10 - END
Chương 4
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 9
Chap 10 - Hết
Bình luận
Bình luận Facebook