Huyết Người

Huyết Người

Chương 3

20/03/2026 15:25

Hồ sơ vụ án mười một năm trước được rút ra.

Nạn nhân là một cô gái trẻ tên Trương Âm.

Ch*t vì sử dụng quá liều th/uốc kích dục dẫn đến tim đ/ập nhanh ngay trên giường.

Có điều, vụ án này năm xưa từng có một nghi phạm.

Kẻ tình nghi bị cảnh sát triệu tập năm đó, không ai khác chính là Trương Chu Long.

Còn nạn nhân Trương Âm, lại là con gái nuôi của ông ta.

Theo lời Trương Chu Long khai báo, đứa con gái nuôi này của ông ta từ nhỏ đã ngỗ ngược khó bảo, tính tình lại cực kỳ lẳng lơ.

Cứ dăm bữa nửa tháng lại dẫn một gã đàn ông lạ mặt về nhà, làm cái nghề buôn hương b/án phấn.

Cảnh sát thăm dò xung quanh thời bấy giờ cũng đã chứng thực được điểm này.

Hàng xóm láng giềng đều nói đồ tể Trương là người hiền lành thật thà, vậy mà lại nuôi ra một đứa con gái trắc nết.

Thường xuyên nhìn thấy đủ mọi hạng đàn ông ra vào nhà họ Trương cũng thường xuyên nghe thấy từ trong nhà vẳng ra những ti/ếng r/ên rỉ lẳng lơ pha lẫn tiếng la hét thảm thiết của phụ nữ.

Trương Chu Long bảo, đó là những trò mớn trớn mà Trương Âm chuẩn bị nhằm theo đuổi cảm giác kí/ch th/ích.

Ông ta từng lén lút xem qua đống “bảo bối” của Trương Âm, quả thật không thể nào nhìn nổi.

Nào là một mớ th/uốc kích dục hỗn độn, nào là đủ thứ đồ chơi tình dục để bày trò hoa dạng.

Cái gì mà dây thừng rồi nến, nhét đầy cả một hộp lớn.

Lại còn có cái quả bóng xỏ qua sợi dây thừng, ông ta mân mê hồi lâu cũng chẳng hiểu dùng để làm gì.

Sau đó còn bị Trương Âm bắt quả tang, buông lời ch/ửi rủa ông ta là một lão già không biết liêm sỉ.

“Tôi hành nghề mổ heo là dư sức nuôi sống nó rồi, thế mà nó cứ nằng nặc đòi đi làm cái chuyện đó.”

“Tôi khuyên nó bỏ nghề, nó lại ch/ửi rủa tôi là lão già không biết nhục.”

“Đồng chí cảnh sát, các cậu nói xem, là tôi không biết nhục, hay đứa con gái nuôi này của tôi không biết nhục!”

Đó là câu chốt hạ trong bản ghi lời khai năm xưa của Trương Chu Long.

Và cũng là câu nói người ta thường nhắc tới nhất mỗi khi nói đến Trương Âm sau khi vụ việc vỡ lở.

Trải qua quá trình dò hỏi của giới cảnh sát thời bấy giờ, kết hợp với lời khai của Trương Chu Long.

Cảnh sát đã chứng thực được rằng vào thời điểm Trương Âm qu/a đ/ời, Trương Chu Long có đầy đủ chứng cứ ngoại phạm.

Từ đó, mọi nghi ngờ hướng về phía Trương Chu Long hoàn toàn bị loại bỏ.

Vụ án cũng được kết luận là “Gái thôn chơi tìm ki/ếm cảm giác mạnh dẫn đến t/ử vo/ng ngoài ý muốn”.

Chuyện này từng có một dạo trở thành ví dụ điển hình để người ta răn đe, giáo dục con gái phải biết giữ mình trong sạch.

Thú thực mà nói, nếu xét theo góc nhìn hiện giờ thì tập hồ sơ này quả là sơ hở trăm bề.

Xuyên suốt toàn bộ vụ án, ngoại trừ loại th/uốc tìm thấy trong cơ thể Trương Âm, hầu như chẳng có bất kỳ vật chứng nào khác.

Chỉ dựa dẫm vào mỗi việc đi lấy cung thăm hỏi xung quanh và vài dòng ghi chép thẩm vấn mà đã vội vã khép lại bằng một bản án “t/ử vo/ng ngoài ý muốn”.

Nhưng dẫu sao công nghệ phá án hình sự lúc bấy giờ còn lạc hậu, thôi thì cũng có thể hiểu được.

Chỉ là nạn nhân đã ch*t mười một năm về trước, nay bỗng dưng lù lù trở thành hung thủ trong vụ án Huyết người.

Bên cạnh sự khó hiểu, ít nhiều gì trong lòng tôi cũng dấy lên chút bực dọc.

Giá như năm xưa chịu điều tra tử tế cẩn thận hơn một chút thì hôm nay chúng tôi đã chẳng vướng vào chuyện ly kỳ nhường này.

Đã tra được đến Trương Âm, chúng tôi quyết định bám theo manh mối này để lật tung toàn bộ mạng lưới qu/an h/ệ xã hội của cô ta.

Thế nhưng chẳng ai ngờ, lần điều tra này lại vớt lên được một gương mặt người quen.

Trương Âm vốn không phải người bản địa, mà được Trương Chu Long nhận nuôi từ trại trẻ mồ côi thành phố Xuyên Giang.

Đúng vậy, Trương Âm là trẻ mồ côi, hoàn toàn không tra được bất cứ thông tin nào về người thân.

Nhưng từ hồ sơ ghi chép lấy được ở cô nhi viện, chúng tôi lại phát hiện ra một điều vô cùng bất ngờ.

Hai mươi năm trước, Trương Âm mười bốn tuổi được Trương Chu Long đưa đi khỏi cô nhi viện.

Vậy mà mười tám năm trước, cô ta lại quay về cô nhi viện một lần.

Cô ta quay lại và ở lại đó chừng hai tháng.

Đúng lúc cô ta rời đi, trùng hợp lại có một bé gái tên là Tiểu Quân cũng được người ta nhận nuôi và rời khỏi cô nhi viện.

Mà cô bé Tiểu Quân năm nào, chính là Châu Vận của hiện giờ.

Cầm xấp tài liệu trên tay, trong đầu tôi chợt lóe lên một tia sáng.

Tôi không tin Trương Âm và Châu Vận không có mối liên hệ nào với nhau!

Đương nhiên là đội trưởng Lâm cũng không tin, chỉ có điều anh ấy vẫn quyết định phân bổ phần lớn lực lượng cảnh sát tập trung vào các hướng điều tra khác.

Nhiệm vụ theo đuổi đường dây của Châu Vận và Trương Âm được giao phó cho tôi.

Xem ra, cô Châu Vận đây, chúng ta lại phải gặp nhau một lần nữa rồi.

Lần thứ ba gặp Châu Vận là ở tiệm cà phê dưới sảnh khách sạn.

Cô ngồi trên sofa, cả người cứng đờ, căng thẳng đến mức đôi tay cứ bấu ch/ặt vào cốc Matcha Latte.

“Cảnh sát Phương tìm tôi có việc gì sao? Hôm nay hình như là ngày làm việc mà.”

Ánh mắt tôi đăm đăm ghim ch/ặt lấy cô, khiến cô theo bản năng vội vàng né tránh.

Phản ứng này của cô càng làm tôi thêm phần nắm chắc, tôi khẽ cười:

“Vừa hay hôm nay tôi được nghỉ một hôm nên định đến đây hỏi thăm cô Châu về một người.”

Châu Vận ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt tôi, liền giơ tay chỉ vào chính mình với vẻ mặt ngập tràn kinh ngạc.

“Hỏi thăm tôi về một người sao?”

“Cảnh sát Phương đừng lôi tôi ra làm trò đùa nữa.”

“Người mà đến cảnh sát như các anh còn không tra ra được thì sao tôi có thể quen biết cơ chứ.”

Tôi rướn người tới trước, rút từ trong ví ra một tấm ảnh rồi đẩy về phía cô.

“Trương Âm.”

“Không biết cô Châu có ấn tượng gì không.”

Lúc nghe thấy cái tên Trương Âm, cả người Châu Vận bỗng cứng đờ, biểu cảm trên mặt đã sớm tố cáo cô ta rồi.

Cô bưng ly Matcha Latte lên, vô ý làm sánh một chút ra ngoài.

Nhưng cô dường như chẳng mảy may để tâm, vội vàng hớp một ngụm, cố gắng che giấu sự r/un r/ẩy trong chất giọng:

“Không... tôi không quen.”

Tôi đẩy tấm ảnh tiến thêm một đoạn về phía cô.

“Cô nhìn kĩ ảnh đi, cố gắng nhớ lại xem.”

“Thật sự không quen sao?”

Danh sách chương

5 chương
20/03/2026 15:25
0
20/03/2026 15:25
0
20/03/2026 15:25
0
20/03/2026 15:25
0
20/03/2026 15:25
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu