Đế Vương Chỉ Có Một Trường Phong

Đế Vương Chỉ Có Một Trường Phong

Chương 4

20/06/2026 21:55

Đến tối, Tiêu Thừa Cẩm sai người tới đưa ta đi gặp hắn.

Người đến ta quen biết, tên là Vân Phong.

Hiện giờ là thủ lĩnh ám vệ.

Từng là thuộc hạ của ta.

Hắn túm cổ áo ta, tung một quyền vào mặt ta rồi hung dữ hỏi:

“Đồ phản bội! Năm đó rốt cuộc vì sao ngươi làm vậy?”

Ta cười ngả ngớn.

“Người ch*t vì tiền, chim ch*t vì mồi. Có gì khó hiểu sao?”

Cánh cửa phía trước bỗng mở ra.

Giọng nói lạnh lùng của Tiêu Thừa Cẩm vang lên:

“Vân Phong, không được làm càn.”

Vân Phong đưa ta tới tẩm điện của Tiêu Thừa Cẩm.

Vừa nhìn thấy ta, hắn đã bắt đầu cởi đai áo.

Ta đứng sững tại chỗ, kinh hãi hỏi:

“Ngươi muốn làm gì?”

Hắn bóp cằm ta, chăm chú nhìn đôi môi.

“Ai đến cũng được hôn sao? Vậy bản cung cũng muốn hôn.”

Đôi môi Tiêu Thừa Cẩm lạnh như băng.

Mạnh mẽ và bá đạo.

Vô số ký ức trong phút chốc ùa về.

Ta cắn mạnh lên môi trên của hắn một cái.

Hắn lau vết m/áu nơi khóe môi, nhìn đầu ngón tay nhuốm đỏ rồi cười như không cười:

“Ba năm trước, chẳng phải vì Tiêu Thừa Duệ là Thái tử nên ngươi mới theo hắn sao?”

“Giờ đây... bản cung cũng là Thái tử rồi.”

Tiêu Thừa Cẩm lạnh giọng ra lệnh:

“Tạ Trường Phong, cởi y phục ra.”

---

5

Ta đứng im không động đậy.

Tiêu Thừa Cẩm hứng thú nhìn ta.

“Không muốn giữ mạng cho hơn mười huynh đệ của ngươi nữa sao? Còn có Tống Trì. Hiện giờ hắn cũng là trọng phạm triều đình đấy.”

“Ngươi...”

Ta từ bỏ giãy giụa.

Lặng lẽ cởi ngoại bào xuống.

Tiêu Thừa Cẩm đ/è ta lên giường, hôn ta một cách hỗn lo/ạn chẳng có quy luật.

Còn ta giống như một x/ác gỗ.

Không hề đáp lại.

Đột nhiên, hắn dừng động tác.

Giơ tay lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt ta.

Rồi xoay người đạp cửa bước ra ngoài.

Ta chậm rãi mặc lại y phục.

Lúc mở cửa bước ra, vừa hay nghe thấy tiếng người nói chuyện dưới hành lang.

“Khởi bẩm điện hạ, Thẩm tiểu thư của Tướng phủ nhiễm phong hàn, đang nhất quyết muốn gặp ngài. Tướng gia mời ngài đến phủ một chuyến.”

Tiêu Thừa Cẩm không hề do dự.

“Chuẩn bị ngựa.”

Khi xoay người, ánh mắt hắn vừa lúc chạm phải ánh mắt ta.

Hắn không nói gì.

Rồi bỏ đi.

Ta bật cười tự giễu.

Năm ấy b/ệnh cũ của ta tái phát, ho khan không ngừng.

Hắn ngày đêm phi ngựa tới biên cảnh.

Chỉ để tìm cho ta một vị th/uốc.

Giờ đây... Tấm chân tình ấy đã dành cho người khác.

Đương nhiên, chuyện này cũng chẳng thể trách ai.

6

Ta và Tống Trì không thể đi đâu.

Chỉ có thể ngồi không trong phủ Thái tử.

Tống Trì sắp phát đi/ên rồi.

“Muốn gi*t hay muốn ch/ém thì nói thẳng một câu đi chứ? Cứ treo lơ lửng thế này là sao?”

Vân Phong đặt thức ăn lên bàn, trừng hắn một cái.

“Ăn cơm đi. Nói nhiều.”

Tống Trì cười đầy trêu chọc.

“Tiểu huynh đệ này, ta thấy ngươi môi hồng răng trắng, mày thanh mắt sáng, sao tính tình lại nóng nảy thế?”

Vân Phong tức gi/ận đáp:

“Người ngoài kia muốn mạng các ngươi nhiều vô kể.”

“Điện hạ nhà ta đang bảo vệ các ngươi, đừng có không biết điều!”

Tống Trì nhướng mày.

“Mạng của Tống gia ta đáng giá vậy sao?”

“Vậy ngươi nói xem đáng giá bao nhiêu tiền?”

Có lẽ vì quá nhàm chán.

Nên Tống Trì rất thích trêu chọc Vân Phong.

Vân Phong vốn là người ít nói.

Làm sao đỡ nổi miệng lưỡi sắc bén của hắn.

Mỗi lần tới đưa cơm đều bị chọc cho đỏ bừng cả mặt.

Ta khuyên Tống Trì biết điểm dừng.

Hắn lại hăng hái nói:

“Trêu hắn vui mà.”

Lần tiếp theo Vân Phong dẫn ta ra ngoài là vào ban ngày.

Danh sách chương

5 chương
20/06/2026 21:58
0
20/06/2026 21:57
0
20/06/2026 21:55
0
20/06/2026 21:54
0
20/06/2026 21:53
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu