Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
4
Gần nửa tháng Tần Uyên không về nhà.
Lúc anh ta trở về, tôi đang ngồi xếp bằng trên sàn xem tivi.
Bộ phim cẩu huyết nối tiếp từng tình tiết khiến tôi xem say mê.
Đến mức Tần Uyên đứng phía sau tôi từ lúc nào tôi cũng không biết.
“Sàn nhà không lạnh sao?”
Giọng nói bất ngờ vang lên từ trên đầu.
Tôi ngẩng lên nhìn, bắt gặp đôi mắt ôn hòa quen thuộc của Tần Uyên.
Ngay sau đó anh ta đi sang bên kia lấy một tấm chăn phủ lên chân tôi.
“Đừng để bị cảm.”
Vẫn là sự quan tâm như mọi khi, vẫn là giọng điệu quen thuộc đó.
Tôi cúi đầu nhìn tấm chăn trên chân, không đoán được Tần Uyên đang nghĩ gì.
Rõ ràng anh ta không thích tôi.
Vậy mà vẫn có thể giả vờ đối xử tốt với tôi như vậy.
Tôi nhìn anh ta rồi cười nhẹ.
“Cảm ơn.”
Tôi còn muốn nói thêm gì đó nhưng Tần Uyên đã c/ắt ngang.
“Tiểu Vụ, hôm nay anh rất mệt.”
“Tối nay không có thời gian ở cùng em, để lần sau nhé.”
Lúc này tôi mới phản ứng lại, hóa ra Tần Uyên tưởng tôi muốn quấn lấy anh ta làm chuyện đó.
Tôi không phủ nhận.
Chỉ ngoan ngoãn đáp lại.
“Được.”
Biết Tần Uyên đã về, Tần Tiêu lập tức xụ mặt.
Bầu không khí trên bàn ăn trở nên kỳ lạ hơn hẳn.
Bữa cơm này ăn rất khó chịu.
Tôi ăn không bao nhiêu đã đặt đũa xuống.
Tần Uyên vừa mở miệng còn chưa kịp nói gì.
Tần Tiêu đã nhíu mày.
“Ăn ít vậy, không có khẩu vị à?”
Khi Tần Tiêu nói, ánh mắt Tần Uyên rơi lên người anh ta.
Tôi uể oải đáp.
“Ừ, không có khẩu vị.”
“Đúng là lãng phí.”
Anh ta vừa nói vừa quen tay lấy bát cơm thừa của tôi.
“Nửa đêm đừng kêu đói là được.”
Hai ngày trước, Tần Tiêu bế tôi ra khỏi phòng tắm.
Bụng tôi không nghe lời kêu ọc ọc.
Anh ta đặt tôi lên giường, vẻ mặt gh/ét bỏ nói rằng tối không ăn cơm, còn chưa làm gì đã kêu đói rồi.
Miệng thì nói vậy.
Nhưng nửa đêm vẫn xuống bếp nấu mì cho tôi.
Một bát rất to, còn cho thêm hai quả trứng.
Giống như sợ tôi ch*t đói vậy.
Nghĩ đến đây mặt tôi hơi nóng lên.
Tần Tiêu không phát hiện ra.
Anh ta nói xong liền cúi đầu ăn phần cơm thừa của tôi.
Tần Uyên nhìn thấy thì nhíu mày.
5
Sau khi tắm xong, tôi theo thói quen đi tìm Tần Tiêu.
Nhưng lại thấy anh ta và Tần Uyên đang đứng ở ban công hút th/uốc nói chuyện.
Tần Uyên nghiêng đầu, giọng nói nhàn nhạt.
“Không phải em cũng rất gh/ét cậu ta sao, sao nửa tháng không gặp mà em còn ăn cả đồ thừa của cậu ta.”
Tôi khựng bước.
Đứng núp ở góc tường.
Không phải cố ý nghe lén.
Chỉ là tôi cũng muốn biết.
Đợi rất lâu, Tần Tiêu phả ra một làn khói.
Giọng lười biếng vang lên.
“Anh à, em không giỏi giả vờ như anh.”
“Một bộ trước mặt, một bộ sau lưng, em chưa từng nói là gh/ét cậu ấy.”
Tần Tiêu đúng là chưa từng nói vậy.
Nhưng tất cả đều hiện rõ trên mặt anh ta.
Chỉ thiếu điều nói thẳng vào tai tôi thôi.
Không ngờ anh ta lại dám nói vậy với Tần Uyên.
Anh ta nhìn Tần Uyên, cười khẩy một tiếng.
“Chỉ là ăn đồ thừa thôi, tôi không thích nhìn người ta lãng phí thức ăn.”
“Anh gh/en à? Vậy lần sau để phần cho anh.”
Tần Uyên im lặng một lúc.
Anh ta quay đầu hỏi.
“Em không thấy mình đối xử với cậu ta khác trước sao?”
“Khác chỗ nào?”
Tần Tiêu dập tắt điếu th/uốc.
“Thôi không hút nữa, về ngủ.”
Anh ta quay người đi ra ngoài, nhìn thấy tôi đang đứng ở đây.
Anh ta nheo mắt.
“Lại nghe lén à?”
Nghe vậy, Tần Uyên cũng quay đầu nhìn sang tôi.
Tôi lập tức dời ánh mắt.
Lúng túng giải thích.
“Tôi chỉ đi ngang qua thôi.”
6
Sau khi đưa tôi về phòng, Tần Tiêu đi tắm.
Tôi ngồi trên giường giống như trước kia chờ anh ta.
Nhưng lại bất giác bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ.
Chuyện tôi là người lưỡng tính, ngoài bố mẹ ra không ai biết.
Khi còn nhỏ tôi từng lén nói với người khác về cơ thể dị dạng của mình.
Họ đều nhìn tôi như nhìn quái vật.
Sau khi bố mẹ biết chuyện, tôi bị đ/á/nh một trận.
Sau đó còn bị nh/ốt trong từ đường để sám hối.
Cơ thể đầy vết thương khiến tôi đ/au đến mức trong từ đường lạnh lẽo vẫn không ngừng khóc.
Họ nói cơ thể này của tôi là ân huệ của trời.
Không phải ai cũng có được.
Tôi gh/ét cơ thể này.
Tôi không hiểu nó có gì gọi là ân huệ.
Nó chỉ mang đến cho tôi vô tận đ/au khổ.
Hành vi kỳ lạ của tôi khiến tôi bị cô lập hoàn toàn.
Ai cũng nói tôi bị bệ/nh.
Tôi muốn giải thích nhưng không biết nói thế nào.
Cho đến khi họ đưa tôi đến đây.
Tôi mới biết cái gọi là “ân huệ” đó có ý nghĩa gì.
Cũng hiểu rằng họ chỉ coi tôi là công cụ để liên hôn.
Hoặc nói đúng hơn là dùng để lấy lòng cặp người rắn này.
Tôi không có lựa chọn.
Cũng không có cách từ chối.
Người rắn rất kén chọn, nếu không thích sẽ lập tức trả về.
Tôi không biết bố mẹ đã dùng cách gì để tôi có thể ở lại bên họ.
Nhưng tôi đã hoàn toàn x/á/c nhận một chuyện.
Tần Uyên không thích tôi.
Tiếng cửa phòng tắm mở ra kéo tôi về thực tại.
Tôi nhìn sang.
Tần Tiêu chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh người.
Khi nhìn rõ bộ dạng của anh ta.
Mặt tôi lập tức nóng bừng.
Vừa x/ấu hổ vừa sợ hãi.
Chân của Tần Tiêu đã biến thành đuôi rắn.
Rất to.
Cũng rất đẹp.
Mỗi khi quấn quanh chân tôi đều lạnh buốt.
Anh ta đi tới.
Ném khăn lên đầu tôi.
Tầm nhìn lập tức bị che lại.
“Nhìn chăm chú vậy sao?”
Anh ta vừa nói vừa cúi xuống gần tôi.
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 36: Túi da máu chó
Bình luận
Bình luận Facebook