Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Về đến nhà, cả người tôi lạnh toát, tay chân bủn rủn.
Khoảnh khắc ở bữa tiệc vừa rồi, tôi cứ như bị ai đó điều khiển vậy.
Rõ ràng tôi đã mong ngóng Túc Tranh về nhà biết nhường nào.
Đúng lúc tôi đang hoảng lo/ạn, cửa phòng bỗng mở ra.
Mẹ bưng một cốc nước đi đến bên cạnh tôi.
Trên mặt bà không hề có sự trách cứ, chỉ nhẹ nhàng hỏi: "Con yêu, có thể nói cho mẹ biết chuyện gì đã xảy ra không?"
Tầm mắt tôi chợt mờ đi.
Tôi nắm ch/ặt tay bà, ra sức lắc đầu giải thích: "Mẹ, con không cố ý đâu, con không biết chuyện gì đã xảy ra nữa. Lúc đó đầu con rất choáng váng, đến khi tỉnh lại thì mọi chuyện đã như vậy rồi."
Mẹ không ngắt lời tôi.
Bà đợi tôi trút hết nỗi lòng rồi lau khô nước mắt cho tôi: "Mẹ tin con tuyệt đối không cố ý, mẹ sẽ không trách con. Nhưng Tinh Hà à, anh con sẽ buồn lắm đấy."
Tôi nức nở gật đầu.
Mẹ vỗ nhẹ lưng tôi, giúp tôi thả lỏng: "Con đang không khỏe, giờ ngủ một giấc đi. Đợi anh con về, con xin lỗi anh được không?"
Tôi gật đầu lia lịa, ngoan ngoãn chui vào chăn.
Mẹ xoa đầu tôi: "Bố mẹ mãi mãi yêu con, đừng sợ."
Sau khi bà rời đi, chẳng bao lâu sau, tôi đã chìm vào giấc ngủ.
Nhưng tôi liên tục gặp á/c mộng, trong mơ luôn có một giọng nói rất ồn ào.
Nó nói cái gì, tôi nghe không rõ, chỉ loáng thoáng bắt được 2 chữ "đ/ộc á/c".
Ngủ một giấc, khi tỉnh dậy đã là ngày hôm sau.
Ch*t thật, tôi vẫn chưa kịp xin lỗi Túc Tranh.
Khi tôi bước ra khỏi phòng, mẹ đang ngồi trên sofa xem tivi.
Thấy tôi ra, bà chỉ tay về phía phòng bên cạnh: "Anh con đang ở trong phòng đấy."
Tôi bưng một đĩa trái cây đứng trước cửa phòng anh.
Tự trấn an một lúc, tôi gõ cửa phòng Túc Tranh.
Cửa mở rất nhanh, sau khi nhìn rõ là tôi, anh hỏi: "Có việc gì sao?"
Tôi cố nở một nụ cười: "Anh, em đến đưa trái cây cho anh."
Túc Tranh nhận lấy đĩa trái cây, thấy tôi vẫn đứng đó không đi, ánh mắt anh như hỏi còn việc gì nữa không.
Tôi mím môi: "Anh, em vào trong được không?"
Túc Tranh nhìn tôi một cái, nghiêng người nhường đường.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, bước thẳng vào phòng.
Túc Tranh vẫn đang nhìn tôi, tôi định lên tiếng xin lỗi…
Nhưng lời xin lỗi còn chưa kịp thốt ra, đầu tôi lại bắt đầu choáng váng, hình ảnh Túc Tranh trước mắt cũng mờ đi.
Nỗi sợ hãi ập đến, bóp nghẹt trái tim tôi.
Trực giác mách bảo tôi, tôi lại sắp làm tổn thương Túc Tranh rồi.
Tôi cảm thấy miệng mình đang cử động, nhưng không nghe rõ mình đã nói gì.
Đợi đến khi tôi lấy lại được quyền kiểm soát cơ thể, mọi chuyện quả nhiên lại trở nên tồi tệ.
Trái cây rơi vãi khắp sàn, trên gương mặt vốn luôn bình thản của Túc Tranh lại thoáng hiện lên một nét buồn bã.
Tôi gần như sụp đổ, tôi không biết mình bị làm sao nữa: "... Không phải em làm, em bị điều khiển..."
Nhưng Túc Tranh rõ ràng không muốn nghe tôi giải thích.
Anh cúi xuống dọn dẹp đống hỗn độn, giọng nói rất lạnh nhạt: "Nếu em không muốn nhìn thấy anh, vậy anh sẽ chuyển ra ngoài ở."
Tôi vội cúi xuống dọn cùng anh: "Không phải vậy, em không nghĩ thế, anh ở lại được không?"
Túc Tranh bình tĩnh nhìn tôi, dường như không hiểu tôi đang làm gì.
Tôi chợt nhận ra có lẽ mình vừa nói những lời rất tổn thương.
Nhưng dù tôi có giải thích thế nào cũng vô ích, lời đã nói ra rồi.
Túc Tranh cũng làm đúng như lời anh nói, không còn về nhà ở nữa.
Tính ra anh mới về nhà được đúng một ngày, đã bị tôi đuổi đi.
Tại sao cứ mỗi lần gặp Túc Tranh là tôi lại mất kiểm soát, tôi nghĩ mãi không ra.
Nhìn căn phòng trống trải bên cạnh, lòng tôi đ/au nhói.
Tôi nhắn tin cho Túc Tranh: [Anh ơi, xin lỗi anh, em không cố ý đâu, em không phải người x/ấu.]
Túc Tranh mãi sau mới trả lời: [Ừ, anh biết.]
Đúng lúc này, bên tai tôi bỗng vang lên một giọng nói chói tai: "Mày chính là người x/ấu, là đồ tồi, là một pháo hôi đ/ộc á/c."
Chương 13
Chương 9
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 10
Chương 17
Bình luận
Bình luận Facebook