Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bạn trai tôi là ảnh đế.
Anh đưa tôi vào giới giải trí.
Bạn bè anh đều kinh ngạc, nửa đùa nửa thật hỏi: “Lần này nghiêm túc thật à?”
Tôi rất thích anh.
Khi ấy tôi cứ ngỡ mình là omega hiếm hoi được anh thật lòng yêu chiều, được anh nâng niu đặt trong thế giới xa hoa rực rỡ của mình.
Anh từng dịu dàng cười khẽ, như đang nghĩ phải yêu tôi thế nào mới tốt.
Nhưng ông trời rốt cuộc vẫn không buông tha cho tôi.
Tôi tùy tay mở một chương trình phỏng vấn cũ.
Trong màn hình, anh g/ầy đi rất nhiều, dưới mắt phủ một quầng xanh đen rõ rệt. Người dẫn chương trình hỏi anh gần đây đang bận gì.
Đối với ảnh đế Bùi Tinh Lan mà nói, người rất quan trọng ấy hẳn phải là một nhân vật lớn trong giới.
Nhưng anh nói: “Không phải nhân vật lớn.”
“Tôi đang tìm một người.”
“Tìm về rồi, tôi sẽ…”
Nụ cười khi ấy khiến sống lưng tôi phát lạnh.
Bùi Tinh Lan từ trước đến nay vốn không phải người thích nói đạo lý.
Khi tôi bị ép đến mức rơi nước mắt sinh lý, anh sẽ cúi đầu hôn đi từng giọt, dịu dàng đến mức khiến người ta hoảng hốt.
Nhưng chỉ cần anh mất kh/ống ch/ế, đầu ngón tay anh có thể làm rá/ch da, khiến m/áu rịn ra.
Tôi từng gọi alpha đến chơi.
Người đó rất giống Bùi Tinh Lan.
Đúng vậy, tất cả đều là kiểu người lý tưởng của tôi.
Đeo mặt nạ, mặc âu phục đen, giày da đế đỏ, thậm chí còn dùng nước hoa phục dựng lại mùi hương của anh.
Người nọ cúi đầu, cười nói: “Chỉ cần cậu hầu hạ tôi thoải mái…”
Không hổ là người đứng đầu bảng được săn đón.
Kỹ năng trên giường quả thật mạnh đến không giới hạn.
Chỉ là hình như hắn hơi vội.
Tôi còn chưa kịp thở, hắn đã cúi đầu cắn mạnh lên sau gáy tôi.
Tôi dùng một động tác khéo léo trở mình, tránh khỏi hắn.
Ngay sau đó, người đàn ông sáng nay còn xuất hiện trên tivi đã đứng trước mặt tôi.
Giọng anh lạnh đến đ/áng s/ợ: “Đứa trẻ không nghe lời.”
Tôi theo bản năng muốn nhảy xuống giường chạy trốn, lại bị anh nắm lấy cổ chân kéo về.
Bên tai là từng câu nói rợn người của anh.
“Đợi tôi tìm được đứa trẻ không nghe lời kia, tôi sẽ nói đạo lý với em ấy thật tử tế.”
“Bất kể tôi làm gì, em cũng phải chịu.”
Sau đó tôi phát hiện, anh thật sự đưa tôi về biệt thự.
Biệt thự nằm ở vùng ngoại ô.
Tất cả cửa sổ trong phòng đều bị khóa ch*t.
Ga giường, chăn đệm đều là kiểu tôi từng thích.
Trên tường còn treo tấm ảnh cưới mà trước khi rời đi, tôi đã x/é nát.
Đến lúc ấy, tôi mới ý thức được người này không phải đến để nói chuyện yêu đương với tôi.
Anh đến để bắt tôi về.
Ngày trước, khi còn đang đắm chìm trong mật ngọt, anh từng nói với tôi: “A Tục, nếu có một ngày em không ngoan, tôi sẽ nh/ốt em lại.”
“Nh/ốt ở một nơi chỉ có mình tôi biết.”
“Để tôi có thể chạm vào em, nhìn thấy em, ôm lấy em.”
Khi đó tôi chỉ tưởng anh nói lời tình nhân khi cảm xúc dâng trào.
Không ngờ, hóa ra đó là lời báo trước.
“Đây là phạm pháp.” Tôi nhìn anh, cố gắng giữ bình tĩnh. “Nếu fan của anh biết ảnh đế mà bọn họ yêu thích là người như vậy, nhất định sẽ rất đ/au lòng.”
Bùi Tinh Lan cúi đầu hôn tôi, giọng dịu dàng như đang dỗ một đứa trẻ bướng bỉnh.
“Tiết kiệm sức đi.”
“Nghe lời một chút.”
Tôi rất nghe lời.
Nghe lời tuyệt thực đến ngày thứ ba.
Tôi nhắm mắt không nhìn anh.
Anh bèn tự tay bưng bát cháo, từng muỗng từng muỗng thổi ng/uội rồi đút cho tôi.
Cháo trượt xuống theo cằm tôi, làm ướt cả gối.
Anh lại múc một muỗng khác, giọng khàn đi: “A Tục, ăn một chút.”
Tôi cười châm chọc, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của anh: “Anh không dám để tôi ch*t.”
“Chẳng phải anh còn đang mơ giấc mộng trái ôm phải ấp sao?”
Tôi vừa định tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần, lại thấy anh đột nhiên cầm d/ao gọt trái cây trên bàn lên, nhét vào tay tôi rồi nắm ch/ặt.
“Chỉ cần em chịu ăn cơm.” Anh nhìn tôi, giọng bình tĩnh đến đ/áng s/ợ. “Muốn gì tôi cũng cho em.”
“Kể cả mạng này.”
Tay tôi bắt đầu run lên.
Anh ôm tôi rất ch/ặt, ch/ặt đến mức gần như làm tôi đ/au.
“A Tục, em xem, vì sao chúng ta cứ phải giày vò nhau như vậy?”
Nhưng tôi biết đó đều là giả.
Không chỉ là giả, mà còn nực cười.
Anh không dịu dàng, cũng chẳng chung tình.
Anh là đại minh tinh được vô số người vây quanh.
Còn tôi, khi ấy chỉ là một nhân viên thời vụ làm việc lặt vặt trong đoàn phim.
Lần đầu chúng tôi gặp nhau là lúc tôi đang chia trà chiều cho đoàn phim.
Bùi Tinh Lan khi ấy đang xem kịch bản.
Tôi đi đến trước mặt anh, nhỏ giọng gọi: “Thầy Bùi.”
Anh ngước mắt lên.
Tôi nhỏ giọng nói: “Là tôi tự ý làm vậy.”
Bùi Tinh Lan nhướng mày.
Sau khi bị anh nhìn thấu ý đồ, tôi biết nếu không thể lấy lòng thì chỉ đành thôi.
Đúng lúc trợ lý của anh xin nghỉ vì viêm dạ dày, đạo diễn hỏi trong đoàn còn beta rảnh nào không.
Tôi muốn từ chối.
Bùi Tinh Lan gh/ét tin đồn nhất, tìm tôi làm gì chứ?
Nhưng quản lý lại nói: “Không tìm cậu thì tìm ai?”
“Thật sự không cân nhắc lại à?”
Cân nhắc thêm nữa chính là không tôn trọng tiền.
Ngày đầu tiên làm trợ lý, Bùi Tinh Lan khoác áo lông vũ ngồi bên màn hình giám sát.
Tôi đặt bình giữ nhiệt và túi chườm nóng bên cạnh anh, không nói lời nào đã xoay người rời đi.
Nhưng tôi không quay đầu lại.
Trong hộp cơm của đoàn phim lúc nào cũng có hành, gừng, tỏi.
Tôi chú ý thấy mỗi lần Bùi Tinh Lan đều sẽ nhặt từng thứ đó ra, thế là tôi lén dặn dì nấu cơm, sau này phần cơm của anh không bỏ mấy thứ này nữa.
Dì nấu cơm nói mọi người đều ăn giống nhau, không tiện làm riêng.
Chương 15
Chương 12
Chương 10
Chương 12
Chương 11
9 - END
Chương 12
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook