Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Mỗi lần rút ống dẫn lưu hoặc thay th/uốc.
Lục Diễm Chinh sẽ cẩn thận thả ra một lượng pheromone vừa đủ để xoa dịu cơn đ/au của tôi.
Có lẽ...
Là do trách nhiệm đối với Omega hợp pháp của mình.
Tôi tự giải thích cho những hành động khác thường của anh.
Sau đó lại nhắc nhở bản thân:
Đây là chuyện Alpha nào cũng sẽ làm.
Không có gì đặc biệt cả.
---
Nửa đêm tỉnh giấc.
Tôi nhìn thấy Lục Diễm Chinh đang lặng lẽ dõi theo mình.
Ánh mắt anh rất phức tạp.
Giống như đang đếm từng nhịp thở của tôi.
X/ác nhận rằng tôi thật sự còn sống.
Không khí yên lặng suốt nửa phút.
Cuối cùng Lục Diễm Chinh là người lên tiếng trước.
“Có chỗ nào khó chịu không?”
Tôi lắc đầu.
Nhìn lên trần nhà, khẽ nói:
“Thượng tướng Lục. Thật ra anh không cần phải như vậy đâu. Yêu cầu ly hôn là do em tự nguyện. Không phải vì những lời anh nói sáng hôm đó.”
Lục Diễm Chinh ngồi thẳng người.
Khẽ cau mày.
Nghiêm túc nhìn tôi.
Khiến tôi có cảm giác mình đang cố che giấu điều gì đó.
Thế là tôi cố gắng chống người ngồi dậy.
“Là thật mà. Không cần đợi chiến tranh kết thúc. Ngày mai là có thể—”
“Đừng động.”
Lục Diễm Chinh bước tới giữ vai tôi.
Ép tôi nằm trở lại giường b/ệnh.
Bàn tay anh rộng lớn, khô ráo.
Mang theo lớp chai sạn do năm tháng cầm sú/ng.
Nhiệt độ và xúc cảm xuyên qua lớp áo b/ệnh nhân truyền lên da th!t.
Trong nháy mắt khiến từ vai đến mặt tôi đều nóng bừng.
Lục Diễm Chinh nhìn chằm chằm gương mặt tôi một lúc, bỗng hỏi:
“Em sốt à?”
Nói xong, anh dùng cả lòng bàn tay áp lên trán tôi.
Tay anh quá lớn, gần như che mất nửa khuôn mặt tôi.
Hơn nữa còn rất lâu không chịu rời đi.
Tôi không dám động, có chút mất tự nhiên nói:
“Tay anh nóng quá. Không cảm nhận được đâu.”
Cho nên mau bỏ xuống đi, thượng tướng Lục.
“Vậy sao?”
Giọng anh rất trầm.
Vang lên ngay phía trên đầu.
Gần đến mức khiến tai tôi như tê dại.
Cuối cùng bàn tay ấy cũng rời khỏi.
Nhưng một bóng đen lớn hơn lại phủ xuống.
Lục Diễm Chinh cúi người.
Hôn lên trán tôi.
Tôi cứng đờ trên giường.
Rất nhanh đã tự bác bỏ suy nghĩ trong đầu.
Sao anh có thể hôn tôi được chứ.
Chỉ là dùng môi để đo nhiệt độ thôi.
Nhưng mà...
Thời gian đo nhiệt độ có vẻ hơi lâu quá rồi.
Tôi chớp mắt thật khẽ, lắp bắp nói:
“Em... em không sốt.”
May mà cuối cùng Lục Diễm Chinh cũng đứng thẳng dậy.
Để tôi có thể hô hấp bình thường trở lại.
“Anh bận lắm đúng không? Thật ra anh không cần ở đây chăm sóc em đâu. Em sẽ không đổi ý chuyện ly hôn. Cho nên anh không cần tiếp tục thực hiện nghĩa vụ của Alpha nữa.”
Lục Diễm Chinh cụp mắt nhìn tôi, kiên nhẫn nghe hết từng lời.
Sau đó, trên mặt hiện lên vẻ không vui.
“Em đang đuổi tôi đi sao?”
Tôi không dám nhìn anh nữa.
Cơn buồn ngủ cũng dần kéo đến.
Chỉ khép hờ mắt.
Rúc sâu vào trong chăn rồi lắc đầu.
“Mọi chuyện đợi em xuất viện rồi nói.”
Lục Diễm Chinh hạ thấp giọng.
“Ngủ đi.”
Mùi hương rừng thông sau cơn mưa lại lan ra từ người anh.
Nhẹ nhàng bao bọc lấy tôi.
Khiến tôi mất hết năng lực phản bác.
Chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ an yên.
---
Đến lúc xuất viện.
Đã là một tháng sau.
Tôi trở về ký túc xá.
Kinh ngạc phát hiện bên trong đang ở hai chiến sĩ Alpha.
Lục Diễm Chinh xách hành lý từ phía sau đi tới, nói với tôi:
“Thân nhân quân nhân đã đến nên ký túc xá được điều chỉnh lại.”
“Vậy phòng của em bây giờ ở đâu?”
Có lẽ vì vết thương ở chân vẫn chưa lành hẳn.
Lục Diễm Chinh đỡ lấy cánh tay tôi.
Vừa dẫn tôi lên lầu vừa đáp:
“Từ nay em ở cùng tôi.”
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 12
Chương 27
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook