Chồng Quê Của Tôi Là Trung Khuyển

Chồng Quê Của Tôi Là Trung Khuyển

Chương 4

25/06/2026 14:49

Tôi gi/ật tay lại.

Không rút ra được.

Văn Xuyên sợ tôi không cần anh nữa nên càng nắm ch/ặt hơn.

Anh níu lấy tay tôi, gần như c/ầu x/in:

“Viên Viên, anh biết anh không xứng với em.

Chỉ cần cho anh ở lại chăm sóc em thôi được không?

Anh chẳng dám mong gì khác.

Cho anh làm người hầu, làm chó cũng được. Anh cái gì cũng biết làm, em bảo anh làm gì anh cũng làm.

Cho dù... cho dù sau này em kết hôn với người khác... anh cũng có thể cùng chăm sóc em với anh ta.

Anh còn có thể giúp em trông con.”

Giọng anh nghẹn lại.

Do dự một lúc rồi bổ sung:

“Nếu vẫn không được thì để anh ki/ếm tiền nuôi gia đình. Nuôi em, nuôi anh ta và cả con của hai người...”

Nói rồi anh lấy từ trong người ra một cuốn sổ tiết kiệm đưa cho tôi.

“Anh b/án nhà, b/án đất rồi. Đây là toàn bộ tiền của anh. Nếu không đủ, anh sẽ đi ki/ếm thêm.”

Càng nói càng vô lý.

Tôi nghe mà gân xanh trên trán gi/ật liên hồi.

Đây là cái tư duy gì vậy?

Nguyên tắc đâu?

Giới hạn đâu?

Nhưng nhìn bộ dạng lo lắng của Văn Xuyên, ánh mắt mong chờ chỉ đợi tôi gật đầu.

Anh nghiêm túc đến lạ.

Ánh mắt cố chấp và kiên định.

Như thể chỉ cần tôi đồng ý, anh thật sự sẽ làm như vậy.

Tôi không ngờ anh lại chẳng có giới hạn đến mức này.

Vừa bất đắc dĩ, vừa chua xót, lại có chút buồn cười.

Cuối cùng tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Anh vẫn giống hệt ngày xưa.

Cố chấp.

Ngốc nghếch một cách đáng yêu.

“Đồ ngốc.”

“Chuyện thiệt thân như thế mà anh cũng chịu làm à?”

Văn Xuyên đưa tay lau mạnh nước mắt trên mặt.

“Chịu chứ.

Chỉ cần là chuyện liên quan đến em, anh đều cam tâm tình nguyện, không oán không hối.”

Tôi gật đầu.

Sau khi cân nhắc kỹ, tôi chủ động nắm lại tay anh.

“Vậy chúng ta thử tìm hiểu nhau trước đi.

Nếu hợp thì sau này kết hôn.

Nếu không hợp thì chia tay trong hòa bình, ai cũng có cuộc sống riêng.”

Ban đầu tôi thật sự muốn phân rõ ranh giới với anh.

Dù sao cũng đã nhiều năm không gặp.

Tính cách và quan niệm sống của con người đều có thể thay đổi.

Tôi sợ hai người không còn cùng suy nghĩ.

Hơn nữa, có khi chính anh cũng không biết mình thực sự muốn gì.

Biết đâu chỉ vì bà con làng xóm suốt ngày nhồi nhét vào đầu anh ý nghĩ “phải lấy tôi”, khiến anh hình thành một loại chấp niệm rằng đời này nhất định phải gắn bó với tôi.

Nhưng rõ ràng...

Ở một vài phương diện, tư tưởng của anh còn cởi mở hơn cả tôi.

Nên khả năng bị người khác tẩy n/ão gần như không có.

Đó hẳn là suy nghĩ thật lòng của chính anh.

Quan trọng hơn...

Tôi không hề gh/ét hay bài xích anh.

Ngược lại.

Một người đàn ông trung thành, đáng tin cậy, chăm chỉ và giỏi giang như anh lại có sức hấp dẫn cực kỳ lớn đối với tôi.

Người như thế đã tự mình tìm đến tận cửa rồi.

Tại sao lại không thử chứ?

Cùng lắm không hợp thì chia tay.

Dù sao tôi cũng chẳng thiệt.

Mi mắt Văn Xuyên run lên dữ dội.

Đồng tử mở lớn, ánh lên niềm vui không thể tin nổi.

“Viên Viên... em... em vừa nói gì cơ?”

Anh muốn nghe tôi x/ác nhận thêm lần nữa.

Nhưng lại sợ tôi đổi ý.

Trước khi tôi kịp mở miệng, anh đã vội vàng ngắt lời:

“Anh nghe rõ rồi! Anh nghe rõ rồi! Em không cần nói lại đâu!”

Anh vừa kích động vừa vui sướng.

Ôm lấy cánh tay tôi lắc qua lắc lại như một chú chó lớn đang làm nũng với chủ.

“Viên Viên, em tốt quá!”

“Sau này anh sống là người của em, ch*t là m/a của em.”

“Đời đời kiếp kiếp làm trâu làm ngựa cho em!”

Tôi: “...”

Tôi nghi ngờ anh chỉ nghe đúng đoạn mình muốn nghe.

Còn câu “nếu không hợp thì chia tay” phía sau chắc đã bị anh tự động bỏ qua mất rồi.

Mà nhìn bộ dạng vui đến sắp bay lên trời của anh...

Tôi bỗng có linh cảm.

Sau này muốn chia tay với người này, e là còn khó hơn lên trời.

Danh sách chương

5 chương
25/06/2026 14:53
0
25/06/2026 14:51
0
25/06/2026 14:49
0
25/06/2026 14:48
0
25/06/2026 14:45
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu