Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Khiêu Khích
- Chương 36
Còn tôi, lại lủi thủi một mình trong vũng lầy.
Đã bao giờ thấy người bị đ/á/nh cho đầu rơi m/áu chảy, mà vẫn phải tranh ăn với chó chưa?
Đã bao giờ thấy người bị ch/ém đ/ứt bốn ngón tay, mà vẫn phải cười nịnh nọt c/ầu x/in sự sống chưa?
Những chuyện này ở Bắc Myanmar - thiên đường của tội á/c, cũng bình thường như việc ăn một bữa cơm ở trong nước vậy.
Ở một nơi như thế, tôi của tuổi mười bảy có thể sống thế nào?
Lựa chọn của tôi là: Sống bằng mọi th/ủ đo/ạn.
Tôi đã đạp lên vũng lầy mà bước ra một con đường m/áu.
Khi trở về nước, không ai biết rằng trước khi quyết định ở lại Bắc Thượng, tôi thực ra đã về Giang Thành một chuyến.
Thầy Hứa không còn cười với tôi nữa, thầy lắc đầu với tôi:
“Tay bẩn rồi, thì đừng đàn nữa.”
Tôi lang thang đến phòng hòa nhạc, ngồi ở hàng ghế cuối cùng trong khán phòng.
Như thể số phận đang trêu ngươi, tôi nhìn thấy cô bé mười sáu tuổi trên sân khấu, còn rực rỡ hơn cả lần đầu gặp mặt.
Dưới ánh đèn sân khấu, cô bé cúi đầu chào, khoảnh khắc ngẩng lên, cô nở một nụ cười rạng rỡ chói chang.
Tôi như bị trúng tà, sau khi buổi diễn kết thúc, tôi đi ngược dòng người, tiến về phía hậu đài.
Trên đường đi, tôi nghe có người nói: “Thẩm Lam thích Giang Hoài à? Cô ấy giỏi giang như vậy, sao vẫn chưa theo đuổi được Giang Hoài nhỉ.”
Tôi dừng bước, kéo lại cà vạt, bật cười khẩy.
Tiếc thật.
Tuổi còn nhỏ mà mắt nhìn kém quá.
Chương 38
Chương 44: Khách sạn bóng ma
Chương 14
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook