Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi ngẩng cao đầu.
"Cơm đều là anh chuẩn bị. Vì muốn ở bên em vận động mà buổi tối anh phải tăng ca. À đúng rồi, mỗi ngày vào buổi trưa anh còn lén về nhà thăm em một lần nữa."
Mặc dù tất cả những chuyện này đều được anh âm thầm làm.
Nhưng một omega được tình yêu bao bọc, sao có thể hoàn toàn không biết gì chứ?
"Em đâu có ngốc. Chồng đối xử tốt với em, đương nhiên em biết mà."
Nguyên Lệ giống như vừa thở phào nhẹ nhõm.
Anh ôm lấy tôi, cánh tay siết ch/ặt rồi lại siết ch/ặt hơn.
"Em yêu, alpha đối xử tốt với omega của mình vốn là chuyện đương nhiên."
Anh lại nghiêm túc nhìn tôi.
"Em yêu, anh thật sự rất yêu em, yêu em rất nhiều. Anh muốn mãi mãi đối xử tốt với em."
Lời này khiến người ta nghe mà đỏ cả mặt.
Tôi không kìm được, kiễng chân lên, muốn hôn anh.
Nhưng đôi môi lại bị một bàn tay lớn chặn lại.
Nguyên Lệ bịt miệng tôi, ấn tôi trở về chỗ cũ.
Tôi: "?"
"...Phóng túng quá độ không tốt cho sức khỏe. Chúng ta không làm."
Nói xong, alpha chẳng thèm ngoảnh đầu, chạy thẳng đi.
Tôi lén đi theo, nhìn thấy anh chạy vào phòng tắm rồi xối nước lạnh ào ào lên người.
Vô lý thật.
Rõ ràng có nhu cầu, sao lại không tìm tôi?
Chẳng lẽ Nguyên Lệ đã biết tôi từng qua lại với người khác?
Nhưng vì yêu tôi quá sâu, dù bị cắm sừng cũng không nỡ chia tay với tôi.
Chỉ là về mặt tâm lý không thể chấp nhận, cho nên mới không muốn gần gũi với tôi.
Mang theo tâm trạng thấp thỏm như vậy, cuối cùng tôi cũng nhận được báo cáo xét nghiệm qu/an h/ệ huyết thống.
Bỏ qua một đống phân tích, tôi trực tiếp nhìn xuống phần kết luận.
Tôi không nhịn được mà nhướng mày.
Kết quả vậy mà lại cho thấy th/ai nhi và Nguyên Lệ có qu/an h/ệ huyết thống trực hệ.
5.
Không phải chứ.
Tôi đã chấp nhận chuyện mình ngoại tình rồi.
Kết quả lại nói đứa bé vẫn là con ruột của tôi và chồng tôi?
Sao có thể như vậy?
Hai chúng tôi đều là con người mà.
Nguyên Lệ là thượng tướng Đế quốc, là quan chức cấp cao trong quân đội.
Đế quốc chắc chắn kiểm tra thân phận của anh vô cùng nghiêm ngặt, kiểu phải truy xét đến tận mười tám đời tổ tông ấy.
Không cần nghĩ cũng biết, anh tuyệt đối không thể là quái vật.
Còn tôi...
Chẳng lẽ tôi lại không hiểu chính mình sao?!
À không đúng.
Mẹ nó, tôi thật sự chẳng hiểu gì về chính mình cả.
Trong đầu tôi bây giờ trống rỗng, chẳng nhớ nổi chuyện gì.
Nếu không phải Nguyên Lệ vẫn luôn ở bên cạnh, nói cho tôi biết mối qu/an h/ệ giữa hai chúng tôi...
Tôi thậm chí còn chẳng biết chúng tôi lại yêu nhau đến vậy.
Cho nên...
Có khả năng nào...
Tôi mới chính là con quái vật lớn khiến đứa bé biến thành quái vật xúc tu không?
Chuyện này cần phải có bằng chứng.
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi cảm thấy nếu mình thật sự là một con quái vật xúc tu, chắc chắn cuộc sống thường ngày cũng phải khác người bình thường.
Biết đâu tôi có vài bộ quần áo với vô số cái lỗ, chuyên để xúc tu chui ra ngoài hoạt động thì sao?
Nhưng tôi lục tung lên cũng chẳng tìm thấy gì.
Đúng lúc đó, không biết từ đâu rơi xuống một quyển nhật ký.
Như bị m/a xui q/uỷ khiến, tôi mở nó ra.
Bên trong không phải chữ của tôi.
Vậy tại sao nó lại nằm trong tủ quần áo của tôi?
Đúng lúc tôi định nhìn kỹ để nhận ra nét chữ, một tấm ảnh theo trang sách lật mà rơi ra.
Tôi nhặt lên nhìn.
Cả người lập tức r/un r/ẩy.
Chỉ thấy trên tấm ảnh...
Rõ ràng là một con quái vật xúc tu!
Chương 8 - Hết
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 13.
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook