Âm Thanh Mùa Hè

Âm Thanh Mùa Hè

Chap 10

13/04/2026 11:36

Trang Dục không nói gì, chỉ xoa đầu tôi: “Em gh/ét cô ta à?”

“Tất nhiên là gh/ét rồi.”

“Được, vậy anh cũng gh/ét cô ta.”

Tôi không nhịn được cười, tâm trạng cũng dịu lại.

Mãi về sau tôi mới biết, khoảng thời gian đó, thấy tôi và Trang Dục ở bên nhau, Lâm Nhạc Kỳ từng say khướt chặn anh dưới ký túc xá nam.

Cô ta nói, tôi căn bản không hề thích Trang Dục. Chỉ là vì muốn trả th/ù cô ta, nên mới tiếp cận anh.

Trang Dục rõ ràng biết rất rõ, hai đứa tôi đã bước đến hôm nay như thế nào - ngay từ đầu tôi đã bám dính lấy anh ra sao.

Vậy mà cuối cùng… vẫn không hề hỏi tôi một lời nào.

15.

Giữa tháng Sáu, một quán bar mới khai trương ngay cạnh Vượt Giới.

Do doanh thu năm nay tiếp tục lập kỷ lục… thấp, tôi đã không còn nhận được mức giá ưu đãi từ các nhà cung cấp rư/ợu nữa.

Một số sản phẩm mới cũng ưu tiên phân phối cho các quán khác.

Trang trí từ mấy năm trước, bartender giỏi thì không giữ được, giá rư/ợu chẳng cạnh tranh, thực đơn thì thiếu sáng tạo, "Vượt Giới" dần trở thành nơi người ta lui tới không phải vì rư/ợu, mà vì… hoài niệm.

Vượt Giới lần đầu xuất hiện khoản thâm hụt lớn. Tôi sớm đã đoán được ngày này sẽ đến. Kinh doanh nhỏ thì lời ăn lỗ chịu, không ai gánh thay được.

Tiểu Kim cẩn thận tỉ mỉ, thấy tôi đang vò đầu bứt tai nhìn sổ sách, bèn hỏi: “Chị sao thế?”

Tôi nói: “Chị định b/án xe.”

Hổ Tử sửng sốt: “Chị Lâm?!”

Tôi cười: “Không sao đâu. Đổi sang xe bình thường đi lại cũng được mà.”

Tiểu Kim trầm mặc một lúc rồi nói: “Nếu có gì khó khăn, bọn em có thể cùng nhau nghĩ cách.”

Tôi nhìn Tiểu Kim và Hổ Tử trước mắt - hai người họ là những nhân viên làm lâu nhất từ lúc Vượt Giới khai trương đến giờ.

“Chín mươi chín phần trăm khó khăn trong đời người đều liên quan đến tiền.” Tôi vỗ vai họ: “Trời có sập xuống thì chị còn chống được một lúc… Cả đời này mình đâu thể chỉ đi mãi một con đường. Nếu có cơ hội tốt, hai đứa cứ nắm lấy. Một người sắp kết hôn, một người còn phải lo cho gia đình, không thể cứ mãi theo chị khổ sở thế này, đúng không?”

Tiểu Kim và Hổ Tử nhất thời không nói nên lời.

Vượt Giới - không thể mở cả đời.

Tôi cũng chẳng biết mình còn có thể làm gì khác.

Tôi bước ra khỏi Vượt Giới, đứng trước cửa quán. Ánh nắng gay gắt, lá cây xanh rờn, cảnh vật đầy sức sống - hoàn toàn trái ngược với tâm trạng tôi lúc này.

Bôn ba bốn năm, rốt cuộc tôi vẫn chẳng chứng minh được điều gì.

16.

Tôi lái chiếc Porsche nhỏ - có lẽ chẳng còn thuộc về mình bao lâu nữa, chạy lòng vòng một hồi, không ngờ lại dừng xe trước cổng trường Đại học Chính Pháp.

Trang Dục đang trong phòng tự học, thấy tôi đến thì có vẻ bất ngờ: “Sao em lại đến?”

“Nhớ anh thì tới thôi.”

Trang Dục cười tươi rói: “Anh còn học một lúc nữa, ăn tối cùng nhau nhé?”

“Được.”

Tâm trạng cứ lơ lửng giữa không trung, nay bỗng rơi phịch xuống mặt đất - ổn định lại.

Trang Dục đang học qua video, tôi nhàm chán lật mấy cuốn sách của anh. Sách phụ trợ môn Luật Hình sự, dày như viên gạch.

Tôi mới lật được vài trang thì thấy giữa sách có chỗ gồ lên bất thường.

Tôi mở ra xem, ngẩn người. Chưa kịp nhìn kỹ, Trang Dục đã tháo tai nghe, nhỏ giọng hỏi: “Em xem cái gì chăm chú thế?”

Tôi hoảng, vội vàng lật lại trang trước, chỉ đại vào một chỗ: “Chỗ này nè.”

Trang Dục nhìn theo ngón tay tôi.

【Khả năng kỳ vọng: Chỉ từ tình huống cụ thể tại thời điểm thực hiện hành vi, có thể kỳ vọng người thực hiện hành vi sẽ làm đúng theo pháp luật.】

Tôi cười gượng: “Chữ Hán cả mà ghép lại em không hiểu gì hết.”

“Lúc đầu anh cũng không hiểu.” Trang Dục nói, “Sau đso giáo viên Luật Hình sự lấy ví dụ, bảo kỳ vọng việc không ai trốn học trong lớp mình là… không có khả năng.”

Tôi lập tức suy ra: “Giống như việc lúc đầu em kỳ vọng anh sẽ thích em cũng không có khả năng luôn ấy.”

“Đừng lật chuyện cũ.”

“Em đã nói gì đâu? Sao nghe guilty (có tội - theo luật pháp) thế?”

Trang Dục nhéo khẽ mũi tôi một cái.

Tôi nhìn nghiêng gương mặt anh, cẩn thận lật lại trang vừa rồi.

Là một đơn đăng ký. Trang Dục đang đăng ký học cao học ở nước ngoài.

Tôi lén tra tên trường trên điện thoại. Xếp hạng top đầu thế giới, mức lương trung bình sau tốt nghiệp: hàng triệu - tính bằng đô la Mỹ.

Dù Trang Dục từng nói anh muốn làm kiểm sát viên… Nhưng những con số trần trụi ấy mang đến cú sốc trực diện, kéo theo sự chênh lệch và hụt hẫng bất ngờ, khiến tôi bị đả kích thực sự.

Tôi đã nghỉ học từ sau khi tốt nghiệp cấp Ba.

Tưởng rằng mình có thể làm ăn ổn thỏa, mở quán bar là có thể sống tốt. Kết quả giờ đến cả bảng hiệu cũng phải dán “sang nhượng quán”.

Tôi chợt nhận ra, tôi và Trang Dục giống như hai đường thẳng song song - chỉ vì tôi cố chấp mà tạm thời c/ắt nhau tại một điểm. Nhưng đến cuối cùng, vẫn sẽ ngày càng xa cách.

Số phận cũng chẳng buồn che giấu, trực tiếp khẳng định suy nghĩ của tôi.

Cuối tháng Sáu, thời tiết nóng lên, không khí oi bức.

Cùng lúc với những trận sấm hè, tin dữ cũng đến: Ba tôi bị bắt vì tội rửa tiền.

Và người dẫn đầu cuộc điều tra lần này… chính là Cục trưởng Trang.

17.

Tôi sẽ không bao giờ quên được ngày hôm đó.

Từ tiếng khóc ngắt quãng của Trương Ngọc, tôi chắp vá lại được toàn bộ sự việc.

Ba tôi làm bất động sản. Vài năm trước mở rộng quy mô quá đà, mấy năm gần đây kinh tế khó khăn, rất nhiều dự án không thu hồi được vốn.

Chuỗi vốn bị c/ắt đ/ứt - là chuyện cực kỳ đ/áng s/ợ.

Danh sách chương

3 chương
13/04/2026 11:36
0
13/04/2026 11:36
0
13/04/2026 11:36
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu