Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ta bấm đ/ốt ngón tay tính xem mình sẽ tắt thở lúc nào.
Chỉ là ngón tay còn chưa kịp bấm hết, Thời Khanh đã đến trước.
Mắt y đã lành, lại đoạt về tiên cốt.
Khôi phục dáng vẻ phong diêu tự tại như ngày trước.
Ta ngoảnh mặt đi không dám nhìn.
Lâu ngày không thể ăn uống, giờ chắc bản thân ta thảm hại lắm.
Lại không cựa quậy được, trên người còn hơi có mùi.
Đừng để hun đến y.
Thời Khanh vừa thấy ta, trong khoảnh khắc đã nhớ lại thanh đoản ki/ếm năm nào.
Khí linh tồn tại nhờ thân ki/ếm.
Giờ đây thân ki/ếm đ/ứt đoạn, khí linh cũng không còn đường sống.
Thời Khanh về Tiêu D/ao Tông một chuyến, mang về hai đoạn còn lại, hai tay r/un r/ẩy ghép lại cho ta.
Hệ Thống ngày ấy chỉ mang theo một đoạn của ta rời đi, hai đoạn còn sót đều lưu lại Tiêu D/ao Tông.
Ta lén liếc nhìn, hai đoạn ki/ếm kia được nuôi dưỡng rất tốt, không còn là dáng vẻ đen xì nhếch nhác như trước.
Tiên nhân quả là người tốt.
Ngay cả đống sắt vụn mà cũng hết lòng chăm sóc.
Thân ki/ếm đã được ghép lại, nhưng chẳng có ích gì.
Sinh mệnh ta đã bước vào đoạn cuối.
Thời Khanh không tin tà, không màng tính mạng truyền linh khí vào người ta: "Không sao đâu, Thủ Thời, nhất định sẽ ổn thôi. Ngươi đừng sợ."
Ta nắm lấy đầu ngón tay r/un r/ẩy của y.
Ta không sợ.
Ch*t có gì đ/áng s/ợ chứ?
Ta không có ki/ếm nhãn.
Thanh ki/ếm khuyết thiếu không tiếp nhận được linh khí.
Hiệu quả rất ít ỏi.
Thời Khanh rơi lệ như mưa: "Thủ Thời, ki/ếm nhãn của ngươi đâu rồi?"
Ta tránh né không đáp: "Có lẽ bị ch/ôn ở nơi rất sâu rất sâu."
"Ta đi tìm, ngươi đợi ta về."
Ta nhìn theo bóng lưng hắn từ biệt: "Tiên nhân, núi cao đường xa, ngài đi chậm chút."
Không cần nhớ đến ta.
Mùa thu đến rồi.
Thanh đoản ki/ếm trong góc rơi xuống, ki/ếm khí yếu ớt chỉ ch/ặt đ/ứt một ngọn cỏ bên thân.
Gió cuốn qua, liền theo đó mà đi.
Chương 10
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook