Vọng Bên Bờ Vực

Vọng Bên Bờ Vực

63

30/07/2026 13:00

Lúc vào thang máy.

Họ gặp một cô sống cùng tầng dưới.

Cô nhớ mang máng.

Hai người này hình như là anh em.

Nhưng hôm nay lại đứng cách nhau một khoảng.

Không giống thân thiết.

Chỉ trò chuyện vài câu.

Cô xuống tầng mình.

Cửa thang máy chậm rãi khép lại.

Nếu lúc ấy quay đầu nhìn thêm một lần.

Có lẽ cô sẽ thấy.

Qua khe cửa đang khép.

Hai "anh em" vừa rồi.

Đang hôn nhau.

...

Vừa vào nhà.

Lục Triệu hơi lùi lại.

"Đi tắm trước."

...

Sáng hôm sau.

Đúng sáu giờ.

Đồng hồ sinh học đá/nh thức Lục Triệu.

Hắn vừa xoay người.

Đã bị một cánh tay ôm ch/ặt lấy eo.

Cả người Chu Trạch Phong dính sát sau lưng hắn.

Lục Triệu bỗng hiểu.

Vì sao tối qua mình lại mơ thấy bị đ/è dưới Ngũ Hành Sơn.

Hắn cố gỡ cánh tay ấy ra.

Nhưng chẳng khác nào khóa an toàn bị kẹt.

Đúng lúc ấy.

Chu Trạch Phong cũng tỉnh.

"Trời còn sớm..."

Nói xong lại định kéo hắn về lòng.

Lục Triệu chỉ chỉ vào cổ họng mình.

Giọng khàn đặc.

"Anh không muốn nói."

Chu Trạch Phong thấy hơi tủi.

Sáng sớm mà chẳng được ôm ấp thêm chút nào.

Lục Triệu thật vô tình.

Cậu vẫn bám theo hắn vào tận phòng tắm.

Rửa mặt.

Thay đồ.

Vẫn không chịu buông.

Lục Triệu bất đắc dĩ hỏi:

"Sáng nay em không có tiết à?"

"Mười giờ mới học."

Lục Triệu tìm cho cậu một bộ quần áo.

Rồi nói:

"Vậy ngủ thêm chút đi."

"Anh phải đi làm."

Chu Trạch Phong bỗng thấy.

Mình chẳng khác nào một người vợ nhỏ được nuôi trong nhà.

Cậu thay đồ xong.

Nói:

"Để em đưa anh đi."

"Đưa kiểu gì?"

"Xe vẫn là anh lái."

"Em có bằng lái."

"Đưa anh đến b/ệnh viện rồi em lại tự về à?"

"Còn sớm."

"Ngủ thêm đi."

...

Ăn sáng xong.

Lục Triệu đặt một chiếc chìa khóa lên bàn.

"Lúc em đi học."

"Nhớ cho Tuyết Bính ăn."

Chu Trạch Phong gật đầu.

Nhìn theo Lục Triệu ra cửa.

Từ lúc thức dậy đến lúc hắn đi làm.

Chỉ vẻn vẹn nửa tiếng.

...

Sau khi Lục Triệu đi.

Chu Trạch Phong lên lầu gấp chăn.

Giặt quần áo.

Phơi đồ.

Cho Tuyết Bính ăn.

Làm xong tất cả.

Mới hơn tám giờ.

Cậu ngồi trên sofa.

Nhịn mãi.

Cuối cùng vẫn nhắn:

Anh tới b/ệnh viện chưa?

Một lúc sau.

Lục Triệu trả lời:

Rồi.

Chu Trạch Phong nhìn Tuyết Bính.

Tuyết Bính cũng nhìn lại cậu.

Đột nhiên.

Cậu thấy.

Mình với con chó hình như chẳng khác nhau là mấy.

Sau khi hai người chính thức ở bên nhau.

Ngoài việc có thêm một chiếc chìa khóa.

Qu/an h/ệ giữa họ.

Dường như cũng chẳng thay đổi bao nhiêu.

Hơn nữa.

Chu Trạch Phong chợt nhận ra.

Mình chỉ là một sinh viên.

Còn Lục Triệu là bác sĩ có sự nghiệp ổn định.

Ở bên nhau.

Cậu ăn của hắn.

Ở nhà hắn.

Nhìn thế nào.

Người được nhiều hơn.

Vẫn là cậu.

Trong lòng Chu Trạch Phong.

Lục Triệu giống như lớp kem trên chiếc bánh kem.

Không thể thiếu.

Còn bản thân cậu.

Có lẽ chỉ giống quả dâu đặt trên mặt bánh.

Có thì đẹp.

Không có.

Cũng chẳng sao.

Lục Triệu có thể cho cậu rất nhiều.

Nhưng cậu.

Lại chẳng có bao nhiêu để đáp lại.

Nghĩ đến đây.

Cậu lại nhắn:

Nhớ anh quá.

Lục Triệu đáp:

Ngoan.

Biết hắn bận.

Chu Trạch Phong không quấy nữa.

Nhưng cả ngày.

Vẫn không nhịn được.

Thỉnh thoảng lại gửi vài tin.

Trường em có mèo hoang mới, nhìn lạ lắm. (kèm ảnh)

Hôm nay lẩu cay ở căn tin cay quá.

Trời hôm nay đẹp thật, anh ngẩng đầu nhìn thử đi.

Lục Triệu đều trả lời.

Thậm chí còn chụp bầu trời ngoài cửa sổ b/ệnh viện gửi lại.

Đến gần tối.

Chu Trạch Phong lại gửi một tấm ảnh hoàng hôn.

Hoàng hôn đẹp thật.

Sau đó.

Cậu gõ thêm một câu.

Lục Triệu.

Bây giờ mình là qu/an h/ệ gì vậy?

Vừa gửi xong.

Cậu đã hối h/ận.

Muốn thu hồi.

Nhưng đã quá hai phút.

Không kịp nữa.

Danh sách chương

5 chương
30/07/2026 13:01
0
30/07/2026 13:00
0
30/07/2026 13:00
0
30/07/2026 13:00
0
30/07/2026 12:59
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu