Nghiện Rượu

Nghiện Rượu

Chương 15

13/07/2026 10:36

"Tiểu Tửu, nhanh thôi!"

Khuôn mặt Hách Lăng Châu đầm đìa nước mắt, hắn chống hai tay xuống giường, cúi rạp người nhìn tôi.

"Sáu tiếng nữa..."

"Tiểu Tửu, chúng ta chỉ cần đợi thêm sáu tiếng nữa thôi!"

"Anh đã phái trực thăng đi đón cậu ấy rồi, bác sĩ phẫu thuật cũng đang trong tư thế sẵn sàng."

Hắn cực kỳ sung sướng.

Đến cả pheromone và giọng điệu cũng trở nên nhẹ nhõm bay bổng: "Sắp thôi, chúng ta lại có thể ở bên nhau rồi."

Lại có thể ở bên nhau ư?

Tôi dùng ánh mắt lạnh nhạt để quan sát tất cả những diễn biến này.

Tự tận sâu trong đáy lòng, tôi cảm thấy mệt mỏi rã rời.

Nếu như một lần nữa mở mắt ra, tôi phải đối diện với Hách Lăng Châu thế nào đây?

Phải đối mặt ra sao, với kẻ đã từng nhẫn tâm gi*t ch*t tôi chứ?

Cửa ải sinh ly tử biệt vốn dĩ làm gì có chỗ để quay đầu.

Tôi đã tiêu tốn quá nhiều thời gian khi ở cạnh Hách Lăng Châu rồi.

Thôi bỏ đi.

Tôi đứng chắn trước mặt Hách Lăng Châu.

Lặng lẽ thầm thì với hắn: "Thôi bỏ đi anh."

"Em không h/ận anh, nhưng cũng chẳng muốn tiếp tục yêu anh nữa."

Thế nhưng ánh mắt của Hách Lăng Châu lại đ/âm xuyên qua người tôi.

Vẫn luôn dừng lại trên thân x/ác Omega đang nằm trên giường.

Ngập tràn tình ý và sự mong chờ dịu êm.

Hắn chẳng thể nghe thấy tôi.

Vẫn cứ ngang ngược và cố chấp muốn níu giữ lấy tôi.

"Cốc! Cốc! Cốc!"

Cửa phòng b/ệnh đột nhiên truyền đến tiếng gõ.

Thư ký mở cửa bước vào, báo cáo: "Ngài Viện trưởng, đã đến giờ tổ chức họp báo rồi thưa ngài."

"Hội trường rất đông phóng viên, tất cả đều đang chờ ngài lộ diện đấy ạ."

Hách Lăng Châu gật đầu, ra hiệu cho thư ký ra ngoài đợi.

Lại cúi người, dùng trán mình nhẹ nhàng chạm vào tóc mai của Omega.

Dịu giọng dỗ dành: "Hội trường gần đây lắm, anh chỉ đi một lát thôi."

"Tiểu Tửu, đợi anh về nhé."

Nói đoạn, Hách Lăng Châu xoay lưng bước ra khỏi cửa.

Mấy phút sau.

Máy theo dõi sinh tồn bên giường b/ệnh bỗng rú lên hồi chuông báo động chói tai.

Các y bác sĩ và y tá ùa vào phòng b/ệnh.

Vây kín mít lấy Omega đang nằm trên giường.

"Mau thông báo cho Viện trưởng, tình trạng của anh Sở đang rất nguy kịch!"

"Không được! Hôm nay là lần đầu tiên Viện trưởng ra mắt công chúng sau khi nhậm chức, tuyệt đối không thể làm gián đoạn!"

"Tiếp tục cấp c/ứu đi, ít nhất cũng phải kéo dài sự sống cho anh Sở đến khi buổi họp báo kết thúc!"

...

Tôi đưa mắt nhìn cảnh tượng hỗn lo/ạn trước mắt.

Chợt nhận ra những âm thanh của hiện thực ngày càng trở nên xa vời, dần dần không còn nghe rõ nữa.

Linh h/ồn đã hoàn toàn trong suốt, trở nên nhẹ bẫng trôi nổi.

Tôi lững thững bước ra ngoài, chỉ trong chớp mắt đã đến bên cạnh Hách Lăng Châu.

Khung cảnh buổi họp báo đông đúc hoành tráng chưa từng có.

Hách Lăng Châu đứng trên bục phát biểu, được bao người vây quanh tung hô, hào hoa phong nhã, rạng rỡ anh tài.

Tôi mỉm cười nhẹ nhõm.

Nói lời vĩnh biệt với hắn.

Không bao giờ gặp lại nhau nữa nhé.

Hách Lăng Châu.

Một giây sau.

Điện thoại đặt cạnh tay Hách Lăng Châu đổ chuông.

Hắn vừa mới nhấc máy, cả hội trường liền im phăng phắc.

Âm thanh từ đầu dây bên kia truyền đến rõ mồn một.

Một giọng điệu trang nghiêm và đ/au đớn tột cùng: "Vô cùng xin lỗi ngài Viện trưởng.”

"Anh Sở đột nhiên bị suy đa tạng, và đã qu/a đ/ời rồi ạ."

Hách Lăng Châu ch*t sững.

Hắn khư khư cầm chiếc điện thoại áp bên tai, chẳng thể thốt lên bất kỳ âm thanh nào.

Hội trường tĩnh lặng đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.

Một gã phóng viên đột ngột bấm máy ảnh.

Tia sáng flash trắng bạc sắc lẹm như đ/ao ki/ếm lóe lên.

Hách Lăng Châu gi/ật nảy mình.

Hắn từ từ buông điện thoại xuống, thần sắc hồi sinh trở lại như bình thường.

Với vẻ mặt cực kỳ bình thản.

Hắn nở một nụ cười đúng mực, lịch sự hỏi: "Xin lỗi mọi người, ban nãy tôi vừa nói đến đoạn nào rồi nhỉ?"

Danh sách chương

4 chương
13/07/2026 10:36
0
13/07/2026 10:36
0
13/07/2026 10:36
0
13/07/2026 10:36
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu