Series Tróc Yêu Sư 3 Tuổi

Series Tróc Yêu Sư 3 Tuổi

Chapter 2

13/04/2026 11:38

4.

Vừa mới về đến nhà, Bảo Bối đã không chờ nổi mà lên tiếng trước: “Mẹ ơi, con cần mẹ giúp chuẩn bị vài thứ.”

“Con nói xong mẹ cũng biết luôn đó!” Tôi chưa để con nói hết câu đã tranh giành trả lời: “Chuẩn bị m.á.u chó mực, gà trống to, nếp, ki/ếm gỗ Đào, đúng không?”

Bảo Bối tròn mắt ngơ ngác: “Chuẩn bị mấy thứ đó làm gì vậy mẹ?”

“Ờm…” Tôi khựng lại, “… Trong tiểu thuyết người ta viết thế mà?”

Bảo Bối thở dài: “Mẹ bớt đọc mấy cuốn tiểu thuyết đó lại đi thì hơn… Mấy thứ mẹ nói, đúng là có tác dụng trừ tà nhất định, nhưng bắt yêu khác với trừ tà nha, bắt yêu là để hàng phục, chủ yếu dùng chú pháp và pháp khí, mấy thứ đó không hiệu quả lắm đâu.”

Nó nhíu mày suy nghĩ: “Nhưng mà giờ trong tay con cũng chẳng có pháp khí nào dùng được, đành phải vẽ vài lá bùa để tạm thời cầm cự trước. Mẹ, mẹ chuẩn bị giúp con ít giấy vàng, chu sa với đồng tiền Ngũ Đế nhé.”

Nghĩ một chút, nó lại nói thêm: “À đúng rồi, chuẩn bị thêm một con gà trống mười năm tuổi nữa.”

“Được luôn, không thành vấn đề.” Tôi giơ tay làm dấu OK, lại hỏi tiếp: “Còn thứ gì khác nữa không con? Mình cứ chuẩn bị cho kỹ vào, ưu tiên bảo vệ bản thân trước đã nha, đừng có tiết kiệm tiền cho mẹ, biết chưa!”

Ông chồng x/ấu số của tôi trước khi mất có để lại cho hai mẹ con một khoản tiền lớn, đủ cho chúng tôi sống sung sướng hai kiếp.

Bảo Bối nghiêng đầu suy nghĩ: “Nếu mẹ đã nói vậy… thì m/ua thêm cho con một mô hình Ultraman với hai gói khoai tây chiên nữa nha!”

Tôi nở nụ cười đầy “tình mẫu tử”: “Con yêu, mau đi ngủ đi, trong mơ cái gì cũng có.”

Đồ con trai cần rất nhanh đã được tôi chuẩn bị xong, chỉ có điều, con gà trống mười năm tuổi đúng là hơi khó tìm, tốn không ít công sức.

Tôi và Bảo Bối mắt to trừng mắt nhỏ nhìn con gà trống đang nhởn nhơ đi lại trong vườn sau…

“Con yêu, con làm đi.” Tôi lấy khuỷu tay thúc nhẹ con trai.

“Hay là mẹ làm đi…” Bảo Bối lắc đầu ng/uầy ng/uậy như cái trống bỏi: “Con vẫn chỉ là một đứa trẻ mà mẹ.”

“Nhưng mà con sống hai kiếp rồi đấy? Đời trước chắc làm mấy chuyện kiểu này suốt rồi chứ?”

“Kiếp trước là kiếp trước, kiếp này con là bé cưng của mẹ, đừng quên con mới ba tuổi thôi đó nha!” Con trai nhân cơ hội nhét con d.a.o vào tay tôi.

“Con…” Tôi nghẹn lời, đành cắn răng cầm d/ao, rón rén bước tới gần, “Gà ơi, hiểu chuyện chút đi, tự đi lại đây nào!”

“Không được chạy! Đừng có thấy người ta hiền mà lấn tới nha!” Sau một trận gà bay chó sủa hỗn lo/ạn, tôi cuối cùng cũng r/un r/ẩy bắt được con gà trống đang giãy giụa.

Con trai tôi lấy m.á.u gà tươi trộn với chu sa. Nó giải thích: “Chu sa và m.á.u gà đều có tác dụng trừ tà, đặc biệt là gà trống trên mười năm tuổi, hai thứ hòa lại dùng để vẽ bùa, hiệu quả càng tốt hơn.”

Nó cầm bút lông, nghiêm chỉnh ngồi vào bàn học, nhưng mãi vẫn chưa hạ bút.

Một lúc sau, nó cười gượng: “Lâu rồi không vẽ, tay hơi cứng…”

“Không sao, cứ từ từ vẽ, mệt thì ăn chút hoa quả, mẹ xuống bếp nấu canh bổ cho con nha.” Tôi nhớ trong tiểu thuyết viết, vẽ bùa rất hao tổn tinh lực, nhiều người còn vẽ đến mức kiệt sức. Con tôi còn nhỏ như vậy, tôi phải bồi bổ cho nó thật tốt, không thể để ảnh hưởng sức khỏe được.

“Mẹ, con nói rồi mà… đừng đọc tiểu thuyết nữa.” Con vừa cầm bút vừa nói, “Vẽ bùa cũng chẳng tốn bao nhiêu sức lực, cùng lắm vẽ nhiều thì tay mỏi thôi.”

Bảo Bối càng vẽ càng trơn tay, tốc độ cũng nhanh hơn hẳn. Lúc tôi bưng canh lên phòng, thì bên cạnh nó đã chất một đống bùa dày cộp rồi.

“Con có muốn nghỉ một lát không?” Nhìn dáng vẻ nhỏ xíu của con ngồi trước bàn học, chăm chú vẽ bùa, tôi thấy xót vô cùng.

Bảo Bối không ngẩng đầu: “Không sao, sắp xong rồi.”

Tôi nhìn mấy tấm bùa con vẽ rồng bay phượng múa, mà khóe mắt co gi/ật.

Con trai à, con chắc mấy tấm này dùng được thật chứ? Mẹ cảm thấy… hàng đặt sỉ trên mạng còn nhìn ra hình hơn đấy?!

Con xoa xoa cổ tay đang mỏi, bảo tôi sắp xếp mấy lá bùa đã khô thành từng loại, bỏ vào ba lô. Nó phấn khích nói: “Tối nay, mình hành động luôn!”

5.

Trời vừa sập tối, Bảo Bối đã lôi tôi đi ra khỏi nhà với vẻ hớn hở không giấu nổi. Hai tay nó xoa vào nhau, mắt sáng rỡ – đúng kiểu chuẩn bị đi làm “chính sự”.

Còn tôi thì… đơn thuần chỉ là đi theo chiều con. Nói thật lòng, đến giờ tôi vẫn chưa hoàn toàn tin cái vụ "bắt yêu" mà con nói. Chẳng qua thấy con có hứng thú, lại chủ động như vậy, mình làm mẹ cũng nên ủng hộ - đây gọi là giáo dục thuận chiều, như các chuyên gia hay bảo đấy!

Nhà của cậu bé kia cách nhà tôi cũng khá xa, lần này hai mẹ con quyết định đạp xe qua. Kế hoạch là giả vờ như con đang tập đi xe đạp, rồi "tình cờ" tiếp cận xem tình hình.

Kết quả vừa đến nơi thì thấy… cổng biệt thự đóng ch/ặt, cả nhà vắng tanh không một bóng người. Hỏi thăm mới biết, nguyên cả gia đình chiều nay đã ra ngoài – nghe nói là… đi du lịch!?

“Du lịch á?” Bảo Bối nhíu mày, gương mặt nhỏ nhắn thoáng vẻ u ám, “Mới đầu Hè thôi, trường Mẫu giáo còn chưa nghỉ, sao lại chọn thời điểm này để đi du lịch? Chẳng lẽ… bị yêu quái kia phát hiện gì đó, định bỏ trốn?”

Nó trầm ngâm một hồi, rồi quay sang bảo tôi: “Mẹ, con cần mẹ giúp điều tra xem họ đi đâu, đi chuyến nào.”

“Không thành vấn đề!” Tôi lập tức giơ tay làm dấu OK rồi lấy điện thoại gọi cho Chu Ứng Lễ.

Chu Ứng Lễ là bạn thân chí cốt của chồng tôi lúc còn sống. Trước khi mất, chồng tôi từng dặn: nếu có chuyện gì khó khăn, cứ tìm anh Chu, anh ấy nhất định sẽ giúp. Chỉ là từ đó đến nay, tôi chưa từng có dịp cần đến sự giúp đỡ của anh.

Điện thoại vừa kết nối, giọng Chu Ứng Lễ bên kia đã đầy kích động: “Chị dâu à! Cuối cùng chị cũng chịu gọi cho em rồi đấy!”

Tôi kể tình hình, nhờ anh tra giúp chuyến đi của gia đình cậu bé kia. Chu Ứng Lễ không hỏi thêm gì, lập tức vỗ n.g.ự.c cam đoan: “Yên tâm đi chị dâu! Chuyện nhỏ như con thỏ, để em lo!”

Tôi cảm ơn xong quay lại thì thấy con trai đang lần theo vị trí của nhị thập bát tú, ch/ôn những đồng Ngũ Đế quanh biệt thự nhà kia.

Sau đó, nó rút ra một lá bùa, miệng lẩm nhẩm niệm chú: “Ngũ hành Lục hợp, Tứ hải trong ngoài, yêu nghiệt ẩn thân, nhất phù truy tung!” Niệm xong, lá bùa tự bốc ch/áy không cần lửa.

Con trai rải tro tàn lên vị trí vừa ch/ôn đồng tiền, quay lại nhìn tôi – thấy vẻ mặt tôi còn đang ngơ ngác, bèn giải thích: “Đây là trận truy yêu đơn giản, chú vừa niệm là ‘Lục Hợp Tầm Yêu Chú’. Sau này nếu yêu vật xuất hiện quanh đây, con sẽ cảm ứng được ngay. Đồng thời trận pháp này cũng có thể lần theo dấu vết mà tìm ra nó.”

Xong việc, hai mẹ con quay về nhà. Vừa bước chân vào cửa, tin nhắn của Chu Ứng Lễ đã tới.

Anh nói, gia đình kia đã đặt vé máy bay chuyến 9 giờ tối nay, chuyến bay quốc tế, chuẩn bị ra nước ngoài nghỉ dưỡng.

Tôi nhìn đồng hồ: 9h20.

Thế tức là… họ lên máy bay rồi. Dù giờ có lao đến sân bay thì cũng vô ích.

Tôi nhìn con trai, nhẹ giọng: “Hay con đi ngủ trước đi, chờ họ đi nghỉ về rồi mình hành động tiếp?”

Bảo Bối thở dài một hơi, chán nản nói: “…Cũng chỉ còn cách đó thôi.”

Danh sách chương

4 chương
13/04/2026 11:39
0
13/04/2026 11:39
0
13/04/2026 11:38
0
13/04/2026 10:23
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu