Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Học cách buông
- Chương 6.
Trước khi rời khỏi biệt thự, tôi bảo quản gia thu dọn sạch sẽ mọi vật sắc nhọn trên tầng 2.
Giang Đình Chu ngồi bên mép giường, đầu cúi thấp.
Cậu ấy không nói một lời, sắc mặt trắng bệch, vết thương trên mu bàn tay đã được quấn băng gạc, ống tay áo che khuất, chỉ lộ ra một đoạn xươ/ng cổ tay trắng nõn.
Khi tôi đi đến cửa, cậu ấy đột nhiên lên tiếng: "Thẩm Tử Việt."
Tôi dừng lại.
Giọng cậu ấy dường như mang theo vài phần nghẹn ngào: "Anh định đi đâu?"
Tay tôi siết ch/ặt tay nắm cửa: "Về công ty."
"Rồi sao nữa?"
Tôi không quay đầu lại, cố gắng nặn ra một nụ cười: "Tôi cũng phải đi gặp bác sĩ chứ."
Cậu ấy khẽ cười một tiếng: "Bây giờ anh nghe lời thật đấy."
Câu nói đó như đ/âm vào tim khiến sống lưng tôi cứng đờ.
Tôi muốn quay đầu lại.
Tôi muốn hỏi cậu ấy xem rốt cuộc cậu ấy muốn tôi phải làm thế nào.
Tôi muốn hỏi cậu ấy rằng có phải nhất định phải thấy tôi phát đi/ên lên thì mới hài lòng hay không.
Khao khát từ tận xươ/ng tủy như muốn nuốt chửng lấy tôi.
Tôi muốn hôn cậu ấy, muốn nói với cậu ấy rằng tôi yêu cậu ấy.
Tôi muốn chất vấn cậu ấy, tại sao không thể yêu tôi giống như cách tôi yêu cậu ấy.
Nhưng trước khi cửa đóng lại, tôi chỉ có thể nghe thấy giọng mình lạnh lùng vang lên: "Tôi sẽ không chạm vào em nữa."
Phía sau yên tĩnh rất lâu.
Lâu đến mức tôi tưởng rằng cậu ấy sẽ không nói thêm gì nữa.
Nhưng ngay khoảnh khắc cánh cửa khép lại, tôi nghe thấy Giang Đình Chu thì thầm: "Thẩm Tử Việt, đồ dối trá."
Ngón tay tôi khựng lại.
Nhưng cánh cửa đã nhẹ nhàng đóng lại.
Tôi đứng trong hành lang, hồi lâu không nhúc nhích.
Những dòng bình luận chậm rãi lướt qua:
[Câu này không ổn lắm đâu.]
[Sao tôi cứ cảm thấy Giang Đình Chu không đơn thuần là sợ hãi nhỉ?]
[Có ai nhớ không, trước đây mỗi lần cậu ấy trốn chạy đều chỉ chạy đến vườn hoa.]
[Đừng cãi nhau nữa, tôi cảm thấy bây giờ đầu óc của hai người này đều hỏng cả rồi.]
Tôi cúi đầu.
Phải.
Đầu óc tôi hỏng rồi.
Từ lúc nhìn thấy lọ th/uốc đó, tôi chưa từng có một giây phút nào bình thường.
Bây giờ, tốt nhất là tôi nên tránh xa Giang Đình Chu ra.
Chuyên gia tâm lý nói tôi có xu hướng kiểm soát cưỡ/ng ch/ế đối với Giang Đình Chu.
Tôi là kẻ đi/ên dồn ép người khác đến đường cùng.
Tôi cũng biết chứ.
Vì vậy, tôi ngồi trong xe, gọi điện cho trợ lý: "Sắp xếp cho tôi... Đi xem mắt, một người."
Người nào cũng được.
Đầu dây bên kia im lặng suốt 5 giây: "Thẩm tổng?"
Tôi nhìn chằm chằm vào khung cửa sổ đã kéo kín rèm trên tầng 2 của biệt thự: "Hoặc là tiệc rư/ợu, tiệc chúc mừng, cái gì cũng được."
Giọng trợ lý thấp hơn: "Anh chắc chứ?"
Tôi nói: "Chắc chắn."
Sau khi cuộc gọi kết thúc, những dòng bình luận n/ổ tung:
[Tiêu rồi, tôi cảm thấy hai kẻ th/ần ki/nh này sắp nâng cấp rồi.]
[Giang Đình Chu mà biết chắc sẽ phát đi/ên mất.]
Tôi ném điện thoại sang ghế phụ.
Chiếc xe không khởi động ngay.
Rèm cửa tầng 2 khẽ động đậy, như thể có người đang đứng phía sau, ngăn cách bởi lớp vải mà nhìn tôi.
Tôi ngước mắt nhìn lên.
Rèm cửa nhanh chóng trở lại trạng thái cũ.
Nửa tiếng sau, tôi lái xe rời đi.
Nhưng hình ảnh chiếc rèm lay động kia, suốt cả đêm cứ đ/è nặng trong tâm trí tôi.
Chương 9
Chương 9
Chương 9
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook