Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Mỹ nữ hàng xóm cũng xuống lấy đồ ăn.
Tay xách mấy túi đồ ăn to đùng.
Không ngờ người nhỏ nhắn thế mà sức ăn cũng g/ớm thật.
“Cô cũng sống một mình à, có muốn qua ăn cùng không?”
Cô ấy cười tươi rói.
Trước đây chúng tôi từng gặp nhau vài lần, cô ấy toàn xuống nhận chuyển phát nhanh.
Cũng không thích ra ngoài, trong phòng hay phát ra mấy tiếng động khe khẽ.
Chắc là làm nghề livestream.
Tôi suýt nữa thì gật đầu đồng ý, định bụng sang đó đóng góp chút view và tiền donate cho cô ấy.
Tôi vốn không có sức đề kháng với trai xinh gái đẹp.
Nhưng tôi kìm lại được, lúc chia tay chúng tôi đã trao đổi tên họ.
Cô ấy tên là Dương Nguyệt.
Vừa về đến nhà, điện thoại đã reo liên hồi.
Triệu Đàm phấn khích gửi cho tôi một loạt tin nhắn:
[Anh tìm thấy em rồi!]
Từ lúc tôi thách hắn tìm, mới qua có hơn mười phút.
Có m/a mới tin là hắn tìm được.
Hắn ấm ức nói: [Anh vào phòng giám sát, anh nhìn thấy tất cả mọi người.]
Phòng giám sát có thể nhìn thấy thang máy và sảnh tầng một.
Tôi rất muốn khiếu nại ban quản lý tòa nhà, loại người nào cũng cho xem camera được sao?
Tôi tò mò hỏi Triệu Đàm, hắn nghĩ ai là tôi.
Hắn bảo: [Con gái tầm hơn hai mươi tuổi, dáng người không cao lắm.]
Nói chung chung quá, thế thì tôi cũng đoán được.
Hắn lại nói: [Em xuống lầu lấy đồ ăn ngoài.]
Chuyện này cũng chẳng lạ, gần trưa rồi, rất nhiều người xuống lấy đồ ăn.
Bảo vệ ở đây không cho shipper vào.
Cổng sau cũng phải chen chúc mới vào được.
Tôi gửi cho hắn một cái sticker kh/inh bỉ.
Hắn lập tức trả lời:
[Người đeo vòng tay đ/á quý màu đỏ là em đúng không? Em đáng yêu thật đấy.]
Da đầu tôi tê rần ngay lập tức.
Rốt cuộc làm sao hắn có thể khóa mục tiêu chuẩn x/á/c vào tôi giữa bao nhiêu người như thế?
Hắn cười híp mắt nói:
[Làm sát thủ mà, chút nhãn lực ấy đương nhiên phải có rồi.]
Tôi hoảng lo/ạn thật sự, rón rén hỏi:
[Bảo bối à, anh vẫn còn yêu em, đúng không?]
Chương 7
Chương 19
Chương 6
Chương 17
Chương 10
Chương 16
Chương 25
Bình luận
Bình luận Facebook