Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lục Vận nghẹn lời, mặt đỏ gay gắt: “Ngươi... ngươi có biết đứa nhỏ trong bụng Liễu Lan Tâm quan trọng thế nào với Thái hậu không! Ngươi cứ đợi đấy, Thái hậu nhất định sẽ giáng tội.”
Ta khẽ thở dài: “Ta và Vương gia vừa từ cung Thọ Khang trở về. Vương gia nói ngươi quyến rũ Ngài ấy. Thái hậu đã hạ ý chỉ, l/ột da ngươi để răn đe mọi người.”
Thân hình Lục Vận bỗng chốc cứng đờ. Ta nhắm mắt lại, phân phó cấp dưới: “Cho nàng ta một kết cục dứt khoát đi.”
Sau khi lớp da của Lục Vận được treo lên trong viện, Yến Thanh bắt đầu giam mình trong thư phòng suốt ngày đêm, bên trong thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng gầm gừ đầy ức chế.
Ngược lại Liễu Lan Tâm trở nên ngoan ngoãn lạ thường, không còn đòi hỏi hay chạy nhảy lung tung nữa. Hễ gặp ta là nàng lại cung kính hành lễ, ta không cho nàng đến thỉnh an, nàng quả thực cũng không tới nữa.
Cả Vương phủ chìm trong tĩnh lặng, giống như bị nhấn chìm dưới đáy nước sâu, vừa ngột ngạt lại vừa lạnh lẽo.
12.
Thời gian thấm thoát thoi đưa. Bụng của Liễu Lan Tâm đã nhô cao rõ rệt. Thái hậu hằng ngày phải buông rèm nhiếp chính, nàng ta kiểm soát ăn uống nghiêm ngặt lại mặc y phục rộng rãi nên người ngoài khó lòng nhận ra manh mối.
Thái hậu thường xuyên triệu Yến Thanh vào cung. Hắn ở trong cung hầu hạ vô cùng tận lực, nhưng hễ về đến phủ là lại tự nh/ốt mình vào thư phòng, không cho bất kỳ ai bước vào. Trông hắn có vẻ rất thống khổ, nhưng lại chẳng hề đáng thương. Năm xưa để bình định triều chính, Thái hậu đã bày kế khiến tất cả các Thân vương phải rời kinh. Yến Thanh vì luyến tiếc cảnh phồn hoa nơi kinh kỳ mà tự mình tìm đến chỗ Thái hậu, dùng sắc thân để dẫn dụ nàng ta. Hắn vốn dĩ nên lường trước được sẽ có ngày hôm nay, vậy mà giờ đây lại làm ra vẻ như kẻ bị tổn thương.
Ta nghĩ không thông, mà cũng chẳng còn thời gian để nghĩ. Vì ngày hôm ấy, Thái hậu đơn đ/ộc triệu kiến ta.
“Ai gia suy đi tính lại, ở trong cung chung quy vẫn là tai mắt nhiều, lòng người tạp nham. Hiện nay hoa Sen ở biệt uyển hoàng gia đang nở rộ, Ai gia sẽ lấy cớ thưởng Sen để đến đó lưu trú một thời gian. Ngươi hãy đi theo Ai gia, âm thầm đưa Liễu Lan Tâm vào trong đoàn tùy tùng. Tại biệt uyển đã có người của chúng ta sắp xếp trước, mọi chuyện ắt sẽ vạn vô nhất thất.”
Ta ngoài mặt vâng dạ, nhưng trong lòng thầm kêu khổ. Ta vốn định thừa dịp Thái hậu lâm bồn, không còn tâm trí lo chuyện khác để dẫn Tống m/a ma và Liễu Lan Tâm rời khỏi kinh thành. Lúc đó, đứa nhỏ từ cung đưa ra không có người tiếp ứng chắc chắn sẽ gây ra náo lo/ạn. Đợi đến khi Thái hậu xử lý xong xuôi, chúng ta đã cao chạy xa bay đến nơi rừng sâu nước thẳm rồi. Tiền bạc, xe ngựa và lộ trình đào thoát thảy đều đã chuẩn bị sẵn sàng, ngay cả người trong Vương phủ cũng được ta thay bằng một loạt tai mắt đáng tin.
Đúng là tính không bằng trời tính, chẳng ngờ Thái hậu lại đột ngột đổi ý.
Nếu thật sự bước chân vào biệt uyển hoàng gia, e rằng sẽ không còn đường ra nữa. Liễu Lan Tâm và đứa nhỏ trong bụng chắc chắn không có lối thoát, mà một khi Thái hậu giao đứa nhỏ cho ta, nàng ta nhất định sẽ phái thêm nhiều tâm phúc thân cận đến Vương phủ giám sát. Ta cũng sẽ không thể đi đâu được nữa. Một mai chuyện này bại lộ, Hoàng thượng có lẽ không động đến Thái hậu, nhưng kẻ đầu tiên bị lấy mạng chắc chắn là ta.
Ta mang theo nỗi ưu phiền nặng trĩu bước ra khỏi hoàng cung. Bên ngoài cung cấm ngựa xe tấp nập, thoáng thấy một chiếc xe có biểu tượng của Vương phủ, ta cúi đầu bước nhanh lên đó. Vừa vén rèm bước vào, ta bỗng sững sờ c.h.ế.t lặng.
Người đang ngồi bên trong, vậy mà lại là Lục Hành Chi.
13.
“Lúc ta ra khỏi cung, thấy xe ngựa của Vương phủ dừng ở đây mà chẳng thấy bóng dáng phu xe đâu cả. Ta mới giện thể ngồi lên đây trông hộ, chẳng ngờ chỉ một lát sau, bên cạnh lại có thêm nhiều xe ngựa của các phủ khác dừng sát như vậy. Nếu giờ ta bước xuống, e rằng sẽ chịu điều tiếng không hay. Khẩn cầu Vương phi cho ta đi nhờ một đoạn, đợi đến nơi vắng vẻ, ta sẽ tự khắc xuống xe.” Khóe môi Lục Hành Chi khẽ nhếch lên, bộ dạng có chút phong thái vô lại.
Ta liếc nhìn bốn phía, xe ngựa của các phủ đều đang đỗ bên ngoài, quả thực không tiện để chàng xuống xe lúc này, đành phải chui vào trong khoang xe, “Đã không thấy phu xe, vậy xe ngựa làm sao mà...”
Lời ta chưa dứt, xe ngựa đã từ từ chuyển bánh. Ta vén rèm nhìn ra, thì ra là tâm phúc của Lục Hành Chi. Hắn mặc y phục của phu xe, chậm rãi điều khiển xe ngựa rời đi. Ta thầm hiểu trong lòng, Lục Hành Chi cố tình sắp đặt chuyện này.
“Lục Thừa tướng, Ngài nhọc lòng bày ra cơ sự này để gặp ta, chắc hẳn là có chuyện đại sự?”
Vành mắt Lục Hành Chi khẽ đỏ: “Yên Dung, giữa ta và nàng không nên xa cách như vậy... Chẳng lẽ nàng vẫn còn trách ta chuyện năm xưa...”
Ta rũ mắt, giấu đi nỗi niềm trong lòng.
Năm xưa khi Thái hậu ban hôn, ta đang lúc yêu sâu đậm, đã dùng hết tiền bạc tích cóp bấy lâu để lo lót, mới gặp được Lục Hành Chi vào một ngày trước đại hôn. Đêm ấy, ta lấy hết can đảm cả đời mình mà nói với chàng: “Lục đại nhân, chúng ta bỏ trốn đi!”
Thế nhưng Lục Hành Chi đã từ chối. Chàng nói: “Thái hậu rõ ràng đã hứa ban hôn cho chúng ta, vậy mà vì danh tiếng của bản thân, nàng ta lại hy sinh nàng để dập tắt lời đồn đại.
10 - END
Chương 4
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 9
Chap 10 - Hết
Chap 8 - Hết
Bình luận
Bình luận Facebook