Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Tận thế tôi tìm được tình yêu
- Chương 11
Hôm nay rốt cuộc là ngày gì vậy?
Khi thấy Cố Phong đứng trước cửa nhà, tôi hiếm khi lại có ý muốn ch/ửi thề.
Trạng thái của anh ta so với Giang Vị Thành thì tốt hơn một chút, nhưng cũng chẳng khá hơn là bao.
Đôi mắt đỏ ngầu nằm giữa quầng thâm thâm tím nhìn chằm chằm vào tôi, câu đầu tiên anh ta nói là: "Tôi đều biết cả rồi."
Cố Phong đã gặp bạn của tôi.
Anh ta biết được trước thời mạt thế, tôi sống đ/ộc một mình rong căn nhà đó, căn nhà đã c/ứu sống anh ta khi đang trong cơn bạo b/ệnh.
Anh ta mang theo đáp án đi chất vấn Giang Vị Thành, Giang Vị Thành cũng "đ/ập nồi dìm thuyền", khai sạch sành sanh.
Sau khi biết sự thật, đây không phải lần đầu Cố Phong tìm tôi.
Nhưng anh ta không gặp được tôi, mà gặp Ôn Tư Tề trước.
Ôn Tư Tề thấy anh ta đến tìm tôi, chẳng nói chẳng rằng xông lên cho anh ta một trận ra trò.
Ngày hôm sau, anh ta nhận được thông báo điều chuyển công tác, chuyển đến một đơn vị mật có hạn chế ra vào.
Nhắc đến chuyện này, anh ta không quên khích bác, bày ra vẻ mặt lo lắng, nói Ôn Tư Tề là kẻ không hề đơn giản, bảo tôi phải cẩn thận.
Sau đó, anh ta lại cười khổ, giả vờ đáng thương nói rằng hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội gặp được tôi.
Trong mắt Cố Phong đầy những tia m/áu đỏ:
"Tôi đã đến căn nhà chúng ta từng ở lúc đó, tôi... tôi biết, tôi không còn mặt mũi nào để đến tìm cậu nữa.”
"Xin lỗi, Giang Dự An.”
"Nhưng tôi vẫn muốn hỏi... tại sao cậu không nói cho tôi biết?"
Tôi nghi hoặc: "Tôi nói thì anh sẽ tin sao?"
Cố Phong vội vàng đáp: "Tất nhiên là--"
Anh ta chợt khựng lại, đột nhiên không biết câu trả lời này rốt cuộc có đúng hay không.
Anh ta nhớ lại, lúc trước Giang Vị Thành chỉ nói nhẹ bẫng rằng mình đã c/ứu Cố Phong, vậy mà anh ta lại tin.
Nếu lúc đó anh ta có thể kiên trì hỏi tên của Giang Dự An, có thể nhớ được giọng nói của Giang Dự An...
Nếu sau này khi phát hiện ra điểm bất thường, anh ta có thể điều tra kịp thời, có thể dũng cảm thừa nhận mình đã sai...
Có lẽ mối qu/an h/ệ này định sẵn là không có lời giải, bởi vì anh ta chưa từng đi đúng một bước nào.
Cố Phong hối h/ận khôn nguôi, chỉ có thể chật vật, ấp úng c/ầu x/in: "...Chúng ta còn cơ hội để làm quen lại từ đầu không?"
Tôi lạnh lùng đáp: "Không có.”
"Từ nay về sau đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa, nếu không tôi sẽ kiện anh tội theo dõi."
Cuối cùng cũng về đến nhà, tôi thoải mái nằm dài trên sofa.
Thời gian gần đây Ôn Tư Tề luôn đi sớm về muộn, vì đã nói trước là có việc bận nên tôi cũng không để tâm lắm.
Nhưng hôm nay liên tiếp hai kẻ đáng gh/ét tìm đến tận cửa, lại còn nhắc đến Ôn Tư Tề.
Ngẫm lại kỹ càng, e là hiện trạng của Giang Vị Thành cũng có bàn tay của Ôn Tư Tề nhúng vào.
Ngày nào cũng giấu tôi làm mấy chuyện quái q/uỷ gì không biết!
Đã chín giờ tối mà Ôn Tư Tề vẫn chưa về, tôi cảm thấy mình hơi nổi cáu rồi.
Cánh cửa lớn khẽ mở rồi đóng lại, tôi lạnh lùng hỏi trong bóng tối: "Rốt cuộc anh đi đâu làm gì vậy?"
Người Ôn Tư Tề cứng đờ, rồi chậm rãi bước tới: "Anh chẳng đã nói rồi sao, tăng ca..."
"Thầy Lý nói anh vẫn tan làm đúng giờ, cất cái nụ cười nịnh nọt đó đi."
Ôn Tư Tề bật đèn lên, khi nhìn rõ sắc mặt tôi thì luống cuống nắm lấy tay tôi: "Gi/ận rồi à?”
"...Được rồi, xin lỗi, đúng là không phải chuyện công việc.
"Luật dân sự mới đang được sửa đổi, anh đang ủng hộ các điều khoản liên quan đến hôn nhân đồng giới, vốn định đợi sau khi ban hành rồi mới... giờ nhiều thứ vẫn chưa chuẩn bị xong..."
Anh ấy vừa lầm bầm, vừa không biết từ đâu lôi ra một cặp nhẫn, quỳ một chân xuống đất.
"Giang Dự An, em có nguyện ý cùng Ôn Tư Tề trải qua cả cuộc đời này không?"
Tôi bàng hoàng nhìn anh ấy.
Những thứ lộn xộn trong đầu đều bị nụ cười của Ôn Tư Tề đẩy ra ngoài.
Tôi nghe thấy giọng mình khẽ khàng: "Em nguyện ý, em đã sớm đồng ý với anh từ lâu rồi..."
Anh ấy đeo nhẫn cho tôi, rồi đặt chiếc còn lại vào lòng bàn tay tôi, đưa bàn tay trái thon dài ra:
"Ôn Tư Tề cũng nguyện ý cùng Giang Dự An ở bên nhau mãi mãi."
Khi chiếc nhẫn cuối cùng cũng lồng vào ngón áp út bàn tay trái của anh ấy, anh ấy hôn nhẹ lên tôi:
"Cảm ơn em, bây giờ vẫn nguyện ý ở bên anh."
Sau này, tôi mới biết, Ôn Tư Tề có một người bạn sau ngày tận thế đã chia tay với người bạn đời đồng giới của mình.
Khi tâm sự, người bạn đó nói rằng không biết có bao nhiêu cặp tình nhân vì ngày tận thế bắt đầu mà đến với nhau, rồi cũng vì ngày tận thế kết thúc mà chia lìa.
Tình cảm vốn dĩ đã pha trộn lợi ích, nay trở lại xã hội bình yên, lợi ích thay đổi, tự nhiên sẽ có những lựa chọn mới.
Lần đầu tiên trong đời, Ôn Tư Tề rơi vào trạng thái lo âu.
Anh ấy nghĩ, mình lớn hơn Giang Dự An 6 tuổi.
Thêm vài năm nữa, lỡ như mình có nếp nhăn, có tóc bạc...
May mắn thay, Giang Dự An hiện tại vẫn yêu anh ấy.
Nhân loại gửi gắm lời hứa và lòng chung thủy vào một chiếc nhẫn nhỏ bé, Giang Dự An hiện tại đã tự nguyện đeo lên chiếc nhẫn thuộc về họ.
Họ sẽ dùng thời gian để chứng minh lời thề đã ước hẹn.
Từng bước một, từng năm một, nắm tay nhau đi qua một cuộc đời không hề bình thường.
Chương 31
Chương 13
Chương 18
Chương 11
Chương 2
Chương 22
Chương 18
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook