Quan Tài Cầu Tử

Quan Tài Cầu Tử

Chương 3

18/08/2026 19:12

Đám l/ưu ma/nh đang vây quanh đồng loạt lùi lại, nuốt nước bọt đá/nh ực.

“Con đàn bà thối tha, cho mày cơ hội hầu hạ bọn tao mà mày không biết hưởng.”

“Đã thích vào qu/an t/ài ngủ với x/ác ch*t thì bọn anh em đây chiều mày!”

Bọn chúng túm lấy tôi, kéo đến trước một ngôi m/ộ hoang.

“Hôm nay bọn tao cho mày chơi trò kí/ch th/ích hơn.”

“Ngôi m/ộ vô chủ này đã có từ trước khi ngôi làng hình thành. Chủ nhân trong đó còn có phúc hơn cả tổ tiên nhà họ Cát.”

“Mày sẽ là người đầu tiên mở qu/an t/ài ngủ cùng hắn đấy.”

Xung quanh lập tức vang lên một tràng cười ầm ĩ.

Bọn chúng đẩy hé một góc nắp qu/an t/ài nặng nề.

Một luồng khí lạnh âm u pha lẫn mùi x/ác ch*t mục nát trăm năm lập tức ập vào mặt. Tôi bị sặc đến mức nôn khan liên tục.

Hai tay tôi bám ch/ặt lấy thành qu/an t/ài cũng vô ích. Đám người bên ngoài vừa cười đùa vừa dùng đế giày giẫm lên các ngón tay tôi, bẻ từng ngón một ra.

Mặc cho tôi nước mắt giàn giụa, hoảng lo/ạn lắc đầu c/ầu x/in. Bọn chúng vẫn mạnh tay nhét tôi vào trong qu/an t/ài.

“Rầm!” Nắp qu/an t/ài khép lại kín mít.

Ở phía bên kia chiếc qu/an t/ài đôi là một th* th/ể lạnh ngắt, bốc mùi hôi thối không rõ danh tính.

Bóng tối lập tức nuốt chửng mọi giác quan của tôi.

Tôi phát đi/ên đ/ập mạnh vào nắp qu/an t/ài.

“Thả tôi ra!”

Mồ hôi lạnh tuôn như nước, thấm ướt cả khuôn mặt.

Giữa không gian tối tăm chật hẹp và tĩnh mịch ấy… Tôi nghe thấy th* th/ể bên cạnh cử động.

“Rắc... rắc...”

Một bàn tay lạnh buốt chộp lấy cánh tay tôi.

Cơ thể cứng đờ, không hề có hơi ấm từ từ áp sát lại.

“A…”

Tiếng thét thảm thiết của tôi vang vọng không ngừng trong chiếc qu/an t/ài tối đen.

05

Tôi bị nh/ốt trong qu/an t/ài suốt cả một đêm.

Mãi đến khi người nhà họ Cát tới thúc giục, đám l/ưu ma/nh mới miễn cưỡng mở nắp qu/an t/ài thả tôi ra.

Trên người tôi đầy những vết bầm tím. Đặc biệt ở vài chỗ còn lưu lại những dấu cắn sâu như bị thú dữ dùng răng nanh x/é rá/ch.

Cát Cường vừa nhìn thấy đã tức đến đỏ mắt.

Hắn lao tới túm tóc tôi, đ/ập đầu tôi vào nắp qu/an t/ài.

“Con đàn bà khốn kiếp, mày dám cắm sừng tao phải không?”

“Nói đi! Tối qua bị bao nhiêu thằng chơi thành ra thế này?”

Nghe hắn nhắc đến đêm qua, tôi lập tức co rúm người lại, rùng mình dữ dội.

Tôi vẫn nhớ rõ...

Thứ ở trong qu/an t/ài áp đôi môi lạnh buốt vào bên tai tôi, phát ra tiếng thì thầm không giống con người: “Lâu lắm rồi mới ngửi thấy mùi người sống...”

“Mùi m/áu thơm thật đấy...”

Để không trở thành bữa ăn trong miệng nó...

Tôi đã chọn một cách khác… Để nó tha cho mình.

Sau khi đá/nh đủ rồi, Cát Cường mới ném tôi sang một bên. Hắn đi thẳng tới trước mặt đám c/ôn đ/ồ.

“Vợ của tao mà chúng mày cũng dám động vào?”

Mẹ chồng tôi cũng đang làm ầm lên, nhất quyết không chịu trả tiền.

“Tôi bảo các người ném nó vào qu/an t/ài Phúc Thi, đâu có bảo các người tự mình xông lên? Nếu nó mang th/ai con hoang thì tính cho ai đây?”

Cát Cường thân hình cao lớn khỏe mạnh. Chỉ vài cú đã ép đám c/ôn đ/ồ quỳ rạp xuống đất.

Bọn chúng gào khóc om sòm: “Bọn tôi thật sự không dám động vào cô ta!”

“Chắc chắn là con tiện nhân này giấu gian phu trong qu/an t/ài!”

Nắp qu/an t/ài bị mở tung.

Bên trong ngoài luồng khí lạnh âm u và mùi x/ác ch*t mục nát thì chẳng có lấy một bóng người.

Mẹ chồng tôi lập tức trợn tròn mắt.

Bà ta cuống cuồ/ng hét lớn: “Cái này... cái này đâu phải qu/an t/ài Phúc Thi!”

“Không được! Không được rồi!”

“Ngủ nhầm qu/an t/ài mất rồi, như vậy sao mang th/ai được!”

Bà ta nghiến răng, dậm chân một cái rồi dùng giọng ra lệnh nói với tôi: “Con dâu à, chịu thiệt một lần nữa đi. Tối nay lại vào qu/an t/ài ngủ thêm một đêm.”

“Chỉ cần con mang th/ai được, toàn bộ gia sản nhà này sau này đều là của đứa bé trong bụng con.”

“Con chính là đại công thần lớn nhất của nhà họ Cát chúng ta!”

06

Chuyện này nhanh chóng bị đám l/ưu ma/nh truyền đi khắp làng.

Đám phụ nữ trong làng vừa cắn hạt dưa vừa m/ắng tôi không biết giữ đạo làm vợ.

Họ bảo Cát Cường không thể khiến tôi mang th/ai nên tôi mới lén lút ngủ với gã đàn ông hoang nào đó suốt một đêm.

Chỉ có vài phụ nữ đang mang th/ai, những người từng mang bầu sau khi ngủ cùng Phúc Thi một đêm, hiếm hoi đứng ra nói giúp tôi.

“Biết đâu thật sự là thứ trong qu/an t/ài không đàng hoàng thì sao...”

“Ôi chao, các chị không biết đâu. Hồi tôi nằm trong chiếc qu/an t/ài vừa lạnh vừa hôi ấy, sợ đến ch*t khiếp.”

“Suốt đêm tôi mở mắt không dám ngủ. Các chị đoán xem sau đó thế nào?”

“Cụ tổ nhà họ Cát thật sự cử động đấy. Bàn tay khô quắt cứ lần mò lên chân tôi...”

“Sau khi về nhà, trên người tôi vẫn còn mùi x/ác ch*t. Chồng tôi như bị m/a ám, giữa ban ngày ban mặt cũng không nhịn được mà quấn lấy tôi.”

Đám phụ nữ ở đầu làng nghe vậy liền cười nghiêng ngả.

“Triệu Kim Phượng, đúng là chẳng biết x/ấu hổ!”

“Đứa bé trong bụng cô là con của cụ tổ họ Cát hay là con chồng cô vậy?”

“Quan tâm làm gì! Chỉ cần mang th/ai được là đủ. Một ngày ba trận đò/n, tôi chịu đủ rồi!”

Danh sách chương

5 chương
18/08/2026 19:13
0
18/08/2026 19:12
0
18/08/2026 19:12
0
18/08/2026 19:11
0
18/08/2026 19:10
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu