Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Phải đợi đến ba ngày sau pheromone của Mạnh Kỳ Niên mới ổn định trở lại.
Trong ánh sáng bình minh le lói, tôi nhìn ngắm gương mặt đang say ngủ của Mạnh Kỳ Niên - đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, tất cả vẫn đẹp đến nao lòng như lần đầu gặp gỡ.
"Nếu một ngày em rời đi, anh có buồn không nhỉ?" Tôi vuốt ve gương mặt hắn thì thầm trong vô thức "Chắc là không rồi."
Có lẽ bị tôi làm phiền, hắn nhíu mày kêu rên một tiếng, vòng tay rắn chắc ở eo siết ch/ặt hơn, hoàn toàn đắm chìm trong giấc ngủ khi nằm trong vòng tay tôi.
Tôi cũng không cưỡng lại được cơn buồn ngủ, ôm hắn chìm vào giấc nồng.
Tôi nghĩ, ít nhất trong khoảnh khắc này chúng tôi đang bình yên bên nhau, thế là đủ.
Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, tôi cảm nhận hơi ấm trong vòng tay đột ngột rời đi, ng/uội lạnh dần.
Hắn dường như đang đứng ở cửa trao đổi với ai đó, giọng nói cố tình hạ thấp.
Nhưng trong căn phòng yên tĩnh đến mức nghe cả tiếng kim rơi, giọng nói bình thản của Mạnh Kỳ Niên vẫn lọt vào tai tôi: "Bận tâm làm gì. Chỉ là công cụ trị liệu thôi mà, đừng xem trọng quá."
Chỉ là công cụ trị liệu thôi mà. Chỉ như vậy thôi.
Cổ họng tôi nghẹn lại, khi tiếng đóng cửa vang lên tôi cố gắng giữ vững biểu cảm, giả vờ đang ngủ say. Bởi Mạnh Kỳ Niên đã quay trở lại bên giường.
Hắn không nằm xuống nữa mà chỉ đứng đó, lặng lẽ nhìn tôi chằm chằm.
Ánh mắt hắn như vật thể hữu hình, dù nhắm mắt cũng không thể phớt lờ.
Rất lâu sau hắn vẫn không có động tĩnh gì, lâu đến mức cơn buồn ngủ lại ập đến, tôi thật sự lại thiếp đi.
Chỉ là trong mơ màng, cảm nhận được một hơi mát lướt qua trán tôi, nhẹ như cánh chim non vụt qua. Mỏng manh như một giấc mơ.
Chương 10
Chương 12
Chương 13
Chương 13.
Chương 16
Chương 7
Chương 11
Chương 18
Bình luận
Bình luận Facebook