Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nhất định là do sự quấy rầy của tôi khiến Giang Thính Chu nổi gi/ận.
Cho nên lúc này anh mới toát ra đầy lửa gi/ận.
Chính tôi đã khiến một người luôn dịu dàng như anh phải bất lực đến mức vứt bỏ hình tượng, trói tôi lại để dạy cho tôi một bài học…
Giống như ba từng đ/á/nh mẹ vậy.
Nếu Giang Thính Chu gh/ét kiểu hành vi này…
Thì tôi không nên ép buộc anh.
Tôi không thể ép anh.
Không thể cấm anh lại gần người khác.
Không thể dùng ảnh để u/y hi*p anh phải yêu tôi.
Đúng.
Tôi nên trả lại cho anh sự yên tĩnh.
“Em sai rồi.”
“Anh yên tâm, em sẽ không quấy rầy anh nữa.”
“Thả em ra đi.”
“Ảnh của anh em cũng sẽ xóa hết… sẽ không phát tán ra ngoài.”
10
Tôi nói những lời này rất chân thành.
Giang Thính Chu nheo mắt nhìn tôi, khóe môi lộ ra một nụ cười khó hiểu.
“Em không muốn quấy rầy tôi nữa… vậy là muốn chuyển mục tiêu sao?”
“Thằng Lâm Dật kia?”
“Thẩm Tinh Linh, em thật không chuyên tâm.”
“Nếu muốn chụp… thì chỉ được chụp một mình tôi thôi.”
Lâm Dật?
Liên quan gì tới anh ta?
Hình như vừa nãy Giang Thính Chu cũng nhắc đến cái tên này.
Lâm Dật!
!
Tôi còn chưa giao bài!
Dù Giang Thính Chu đã phát hiện ra tôi, nhưng tôi vẫn là người có đạo đức nghề nghiệp!
“Cởi trói cho em! Mau cởi trói! Em phải gửi tin nhắn!”
Giang Thính Chu lúc này mới tháo dây trói cho tôi.
Anh cau mày nhìn tôi gửi ảnh cho người khác.
Sau khi gửi xong, tôi liền xóa hết ảnh.
Trong album, ảnh của Giang Thính Chu lại hiện ra.
Lúc này anh mới hài lòng mỉm cười, nhưng vẫn có chút nghi hoặc.
“Em đang… nhận đơn lén chụp à?”
Tôi lắc đầu.
“Đây là lần cuối cùng em lén chụp người khác.”
“Sau khi suy nghĩ kỹ lúc nãy, em quyết định… sẽ không chụp anh nữa.”
“Cũng sẽ không dùng ảnh của anh để u/y hi*p anh nữa.”
“Từ giờ trở đi, anh không cần phải nh/ục nh/ã chấp nhận hình ph/ạt của em nữa!”
“Em tuyên bố—”
“Anh tự do rồi!”
Khi nói ra những lời này, cả người tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
Quả nhiên…
Trở thành một con q/uỷ ẩm thấp trốn trong bóng tối là chuyện khiến người ta tội lỗi đến mức nào.
Tôi chống tay lên hông, nghiêng miệng nhìn Giang Thính Chu, chờ phản ứng của anh.
Nhưng trái với tưởng tượng của tôi—
Giang Thính Chu không hề có vẻ được giải thoát.
Ngược lại sắc mặt anh càng tối hơn, như thể ai đó vừa chọc gi/ận anh vậy.
Anh bình thản nhìn tôi, môi khẽ mở ra.
“Nhưng…”
“Tôi không muốn tự do.”
“Cũng không muốn cho em tự do.”
Tôi nghe mà ngơ ngác.
“Hả? Anh không vui sao?”
“Không vui.”
“Bởi vì câu trả lời của em… tôi không hài lòng.”
“Anh đã không còn phiền phức vì em nữa rồi mà vẫn không hài lòng? Vậy anh muốn thế nào? Hay em lên tường confession của trường xin lỗi anh?”
“Những hành vi của em… đối với tôi không hề khiến tôi thấy phiền.”
“Không những vậy…”
“Tôi thậm chí còn rất hưởng thụ.”
Tôi gãi đầu.
“Ơ? Ý anh là gì?”
N/ão tôi còn chưa kịp suy nghĩ, hai mắt đã tối sầm lại, rồi… lại ngất tiếp.
11
Nước cam ở quán bar đó rốt cuộc là thần dược gì vậy?
Tôi đã ngất tận hai lần, lần này tỉnh lại còn sốt luôn.
Cơ thể giống như bị đặt cạnh một lò lửa nóng rực, nóng đến khó chịu, toàn thân cũng chẳng còn chút sức lực nào.
Tôi khó chịu rên rỉ, suy nghĩ không kìm được mà quay về quá khứ.
Từ nhỏ thể chất tôi đã không tốt lắm, rất dễ bị sốt.
Mỗi lần sốt, mẹ đều ôm tôi vào lòng, dỗ dành rồi kể chuyện cho tôi nghe.
Chương 7
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Chương 5
Chương 5
Bình luận
Bình luận Facebook