Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Ôn Chúc
- Chương 9
Tôi sợ hãi trốn tránh Giang Trì suốt mấy ngày liền, mãi cho đến khi anh ấy bảo tôi là nếu tôi không đến thì Tuế Tuế bỏ ăn, lúc này mới kết thúc được màn kịch lố bịch đó.
Gần đây công ty làm ăn rất có lãi, Giang Trì nói sẽ đưa chúng tôi đi du lịch. Thậm chí còn thu thập ý kiến của mọi người xem muốn đi đâu chơi.
Nhưng tâm trí của tôi lúc này lại đều đặt cả vào buổi tụ tập hai ngày sau.
Hôm đó Tống Nham gọi điện cho tôi vậy mà lại mở loa ngoài ngay trước mặt mọi người. Nhờ có pha thao tác đi vào lòng đất của Giang Trì, bây giờ tất cả mọi người đều đã biết tôi có bạn trai rồi.
Thậm chí còn có người nhắn tin hỏi trong nhóm: [Hotboy Lâm, cậu đang lừa mọi người đúng không? Cậu làm thế này sẽ khiến bao nhiêu bạn nữ đ/au lòng đấy cậu biết không?]
Nỗi niềm cất giấu từ rất lâu trong lòng tôi nay lại bị người ta bóc trần giữa chốn đông người, trong khi tôi đã từng phải nâng niu giấu giếm nó cẩn thận đến nhường nào.
Lần này tôi dứt khoát trả lời thẳng trong nhóm: [Không đâu, tôi luôn thích đàn ông.]
Nhóm chat lập tức bùng n/ổ. Thậm chí còn có người hỏi tôi: [Trước kia cậu và Tống Nham thân thiết như vậy, ra trường rồi vẫn ở chung với nhau, giữa hai người...]
Tôi vội vàng nhắn trước đáp lại: [Đừng nói lung tung, tôi và hắn chỉ là bạn tốt thôi, hắn là trai thẳng thích phụ nữ mà.]
Bây giờ tôi lại bị mọi người nháo nhào đòi đưa bạn trai đến tham gia buổi tụ tập, rốt cuộc tôi đào đâu ra bạn trai để dẫn đi bây giờ?
"Lâm Cảnh Nhiên, cậu muốn đi đâu?" Có người hỏi xin ý kiến của tôi.
"Tôi đi đâu cũng được hết." Tôi lộ rõ vẻ lơ đãng, "Đi chỗ nào có non có nước là được rồi."
Đến ngày diễn ra buổi họp mặt, tôi dự định dùng lý do bạn trai quá bận rộn không đến được để lấp l.i.ế.m cho qua chuyện, thế là vừa tan làm tôi liền một mình đến chỗ hẹn.
Gần đây tôi lại tiếp nhận thêm hai lần liệu pháp sốc điện nữa, bác sĩ do Giang Trì giới thiệu nói tôi thích ứng rất tốt, chỉ cần làm thêm hai lần nữa là có thể kết thúc liệu trình điều trị.
Đến nơi rồi mới thấy, quả nhiên ai nấy đều dắt díu theo người nhà, có người đã kết hôn, có người thì vẫn đang trong giai đoạn yêu đương.
Vừa liếc mắt một cái, tôi đã nhìn thấy cô bạn gái bên cạnh Tống Nham. Cô ta dường như cũng đang chằm chằm nhìn tôi, vừa thấy tôi ngồi xuống liền chủ động chào hỏi: "Chào anh, em là bạn gái của Tống Nham, Viên Linh, cứ nghe Tống Nham nhắc đến anh mãi, quả nhiên là một đại soái ca."
"Chỉ là nói đùa thôi, người đẹp trai ngoài kia nhiều lắm." Tôi không muốn bàn luận tiếp về chủ đề này, vì tôi biết chắc chắn cô ta vẫn còn nhiều lời đang chờ đợi tôi ở phía sau.
Rõ ràng là Viên Linh này căn bản không hề có ý định buông tha cho tôi, trực tiếp nói thẳng: "Tống Nham bảo anh có bạn trai rồi, em còn đùa với anh ấy là sợ anh cư/ớp mất Tống Nham của nhà em đấy, sao hôm nay không thấy bạn trai anh tới vậy?"
"Công việc của anh ấy rất bận, hôm nay không đến được."
"Lâm Cảnh Nhiên, cậu làm vậy thì c/ụt hứng quá đấy." Có người hùa theo, "Hôm nay chúng ta đã thống nhất là sẽ dẫn theo người nhà mà."
"Công việc dẫu sao vẫn rất quan trọng."
Viên Linh đột nhiên chêm vào một câu: "Hotboy Lâm, không phải là anh đang lừa mọi người đấy chứ? Sợ bọn em giới thiệu đối tượng cho anh à? Anh cứ yên tâm, xung quanh bọn em làm gì có ai thích đàn ông đâu mà giới thiệu cho anh."
Cũng đâu phải là kẻ ngốc, ai mà chẳng nghe ra ý tứ xách mé trong lời nói của cô ta, bầu không khí tại hiện trường có phần trở nên gượng gạo.
Nhưng tôi cũng chẳng nể nang gì, trực tiếp bật lại: "Cô Viên không cần phải nói như vậy, tôi có bạn trai hay không dường như cũng chẳng liên quan gì đến cô, không cần phải mang nặng sát khí mà nhắm mãi vào tôi như thế."
Nói xong, tôi nhìn đám người đang ngớ ra rồi cất lời: "Có phải vẫn còn người chưa đến không? Động đũa đi thôi, mọi người chẳng phải đều đói cả rồi sao?"
Chẳng bao lâu sau, đột nhiên có người gõ cửa phòng bao. Mọi người đều tưởng là nhân viên phục vụ mang thức ăn lên, kết quả lúc cửa vừa mở, miếng tôm đang gắp trên đũa của tôi rơi tõm xuống bàn.
Tôi nhìn Giang Trì ăn mặc vô cùng chỉnh tề, gương mặt tràn ngập ý cười, đi thẳng về phía tôi, buột miệng hỏi: "Sao anh lại tới đây?"
"Cảnh Nhiên, đã hẹn là sẽ đi tham gia tụ tập cùng nhau, sao em có thể vì chúng ta cãi vã mà bỏ mặc anh tự lén đến đây một mình vậy."
Chương 12
Chương 9
Chương 11
Chương 9 - Hết
Chương 11
10
9
Bình luận
Bình luận Facebook