NGƯỜI TÌNH ĐỊNH MỆNH

NGƯỜI TÌNH ĐỊNH MỆNH

Chương 1

14/04/2026 14:58

01.

Ba tháng trước, tôi học lặn ở Palau. Ký ức cuối cùng đọng lại là cơ thể không ngừng chìm xuống, dưỡng khí càng lúc càng mỏng manh, và mặt nước đang dần rời xa tầm mắt.

Tôi đã c.h.ế.t đuối.

Tôi cứ ngỡ sinh mệnh mình đến đó là chấm dứt, nào ngờ ông trời lại cho tôi cơ hội "mở lại ván mới".

Lần nữa mở mắt ra, đ/ập vào mắt tôi là một môi trường hoàn toàn xa lạ và một người đàn ông cũng hoàn toàn xa lạ. Cách bài trí trong phòng khác hẳn nơi tôi ở tại Palau, tôi hơi thẫn thờ, không chắc liệu mình còn ở đó hay không.

Người đàn ông đứng trước ô cửa sổ sát đất khổng lồ, đối diện với tôi. Nửa thân trên trần trụi để lộ những đường nét cơ bắp săn chắc, mái tóc mái hơi dài che khuất đôi mày, khiến hắn trông có phần âm hiểm và tà/n nh/ẫn.

Thấy tôi tỉnh lại, hắn đột nhiên lao bổ về phía tôi, động tác nhanh nhạy như một con báo săn. Hắn đ/è c.h.ặ.t tôi xuống dưới thân, vì khoảng cách quá gần, tôi xuyên qua lớp tóc mái của hắn mà nhìn thấy sự dò xét trong đôi mắt kia.

Đây là quấy rối đúng không? Một gã đàn ông cởi trần đ/è tôi xuống đến mức không thể động đậy. Hắn muốn làm gì?

Tôi sợ đến mức không dám thở mạnh, ngay cả kêu c/ứu cũng quên mất. Hắn hít một hơi thật sâu nơi cổ tôi rồi từ từ phả ra, hơi nóng chạm vào da thịt khiến tôi nổi da gà vì lạnh lẽo.

"Cô thuộc giống loài nào?" Giọng hắn u uẩn vang lên bên tai.

Hả??? Vừa mới bắt đầu đã công kích cá nhân rồi sao?

C.h.ế.t đuối là ngoài ý muốn, ai mà ngờ học lặn lại tự chơi c.h.ế.t chính mình. Được sống lại, nhiệm vụ hàng đầu của tôi là giữ mạng, khi chưa hiểu rõ tình hình đối phương, tôi chỉ có thể nhẫn nhục chịu đựng.

Tôi nói: "Tôi không hiểu ý của anh cho lắm."

Nghe xong, hắn nhíu mày, tỏ vẻ không hài lòng với câu trả lời của tôi.

Đây không phải là bệ/nh nhân t/âm th/ần đấy chứ? Đang đi tìm đồng loại sao? Tôi cố gắng c/ứu vãn: "Anh thuộc giống loài nào thì tôi thuộc giống loài đó."

"Nói dối!" Người đàn ông trên người tôi ánh mắt sắc lẹm, thốt ra hai chữ đầy cứng rắn.

Sự áp đảo của hắn khiến tôi run b.ắ.n người. Tôi nghĩ không ai có thể giữ được bình tĩnh khi bị một gã đàn ông kỳ quái và âm lãnh như vậy đ/è lên ng/ười.

Hắn nói: "Ta không ngửi thấy bất kỳ hơi thở của giống loài nào thuộc tinh cầu Quỳnh Cổ trên người cô."

Tinh cầu Quỳnh Cổ? Người này bị bệ/nh thật rồi. Tôi sống hơn hai mươi năm, cho đến lúc c.h.ế.t đuối cũng chưa từng nghe qua cái tên Quỳnh Cổ nào cả.

Cổ họng tôi bỗng thấy ngứa ngáy, tôi ho sặc sụa. Thấy thế, người đàn ông đứng dậy, lấy một ly nước từ chiếc bàn màu xám cạnh giường đưa cho tôi.

"Từ lúc ta nhặt được cô, cô đã hôn mê suốt hai tuần rồi. Giống loài yếu đuối như cô, cả tinh cầu Quỳnh Cổ này không tìm thấy đứa thứ hai đâu." Giọng điệu ngạo mạn của hắn làm tôi thấy bực mình, nhưng không đáng để chấp nhất với một kẻ có bệ/nh.

Tôi uống nước, thuận khí lại rồi chân thành mở lời: "Cảm ơn anh đã c/ứu tôi!"

"C/ứu?" Hắn cười khẩy một tiếng như thể vừa nghe thấy một chuyện nực cười: "Nếu cô gây ra đe dọa cho tinh cầu Quỳnh Cổ, ta sẽ khiến cô sống không bằng c.h.ế.t."

"Đừng hòng che giấu c.h.ủ.n.g t.ộ.c và mục đích xuất hiện ở đây của cô. Thành thật chút đi, biết đâu sẽ giúp cô được c.h.ế.t thanh thản hơn." Ánh mắt hắn khóa c.h.ặ.t lên người tôi như một tấm lưới khổng lồ, bao vây tầng tầng lớp lớp.

Vốn dĩ tôi định im lặng để lấp l.i.ế.m cho qua chuyện, cho đến giây tiếp theo, tôi thấy ngón tay hắn trong chớp mắt biến thành những bộ móng vuốt sắc nhọn của loài mèo, cảm giác lạnh lẽo lập tức bao trùm toàn thân.

Lúc này tôi mới tin, ông trời mở lại ván mới đã ném tôi đến một tinh cầu chưa từng nghe tên. Tôi r/un r/ẩy, cả người không tự chủ được mà co quắp lại: "Có lẽ... anh đã từng nghe qua về 'nhân loại' chưa? Tôi là... con người."

02.

Người đàn ông đeo kính, trên đầu mọc hai chiếc sừng dê, tay cầm một loại thiết bị mà tôi chưa từng thấy qua quét lên người tôi. Nếu chuyện này xảy ra trước khi tôi c.h.ế.t đuối, có lẽ tôi sẽ nghĩ đây là cosplay. Nhưng giờ ngay cả người c.h.ế.t còn sống lại được, thì chuyện gì mà không thể xảy ra?

Nửa giờ sau, ông ta nói với người đàn ông vẫn đang cởi trần ngồi trên ghế sofa: "Báo cáo quan Hộ vệ Nhan Tín, tôi đã x/á/c nhận không sai sót, hoàn toàn trùng khớp với các đặc điểm của nhân loại được ghi chép trong tài liệu."

Người được gọi là quan Hộ vệ Nhan Tín, ngón tay gõ nhịp nhàng lên thành ghế sofa, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tôi đang co rúm trên giường, hỏi người sừng dê: "Tùy Lý, chẳng phải nhân loại trên tinh cầu xanh đã tuyệt chủng từ mấy Thế kỷ trước rồi sao? Cô ta là thế nào?"

"Chuyện này e rằng chỉ có chính cô ta mới giải thích được."

Nghe vậy, tôi chỉ cảm thấy đại họa lâm đầu. Tôi cũng vừa mới biết nhân loại đã tuyệt chủng mấy Thế kỷ rồi, tôi biết giải thích thế nào đây? Bảo là sau khi tôi c.h.ế.t đuối thì không hiểu sao lại lạc đến đây à? Ai mà tin cho nổi?

Tùy Lý thu dọn thiết bị, chào Nhan Tín rồi đi ra ngoài. Ánh mắt Nhan Tín vẫn không rời khỏi người tôi nửa phân, bị hắn nhìn chằm chằm khiến tôi không chịu nổi. Tôi rúc sâu vào trong chăn, chỉ để lộ đôi mắt nhìn gã đàn ông cách đó không xa: "Tôi thật sự không biết tại sao mình lại ở đây, nhưng tôi thề là tôi tuyệt đối không có á/c ý."

Danh sách chương

3 chương
14/04/2026 14:58
0
14/04/2026 14:58
0
14/04/2026 14:58
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu