Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cũng chẳng trách tôi nghĩ nhiều.
Hứa Hào Kỳ tối qua và Hứa Hào Kỳ bình thường hoàn toàn là hai người khác nhau.
Bình thường hắn đối với tôi là kiểu ngó lơ, trong mắt luôn là một mặt hồ tĩnh lặng không chút gợn sóng.
Năm 18 tuổi, vào lễ trưởng thành, tôi tràn đầy hy vọng tỏ tình: "Hứa Hào Kỳ, làm bạn trai tôi nhé."
Sự xa cách lạnh lùng trong mắt hắn như gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu tôi, khiến tôi rét run.
"Thẩm Triều Doanh, cậu thấy thế này thú vị lắm sao?"
"Tôi không thích cậu."
Những năm qua, dù tôi có giở trò quấy phá hay đeo bám thế nào, hắn vẫn luôn giữ khuôn mặt lạnh như tiền, như vầng trăng lạnh trên trời cao, xa vời vợi.
Thế mà tối qua, Hứa Hào Kỳ cứ như con thú dữ thoát cũi, đỏ mắt hành hạ tôi đến ch*t đi sống lại, h/ận không thể nuốt chửng tôi vào bụng.
"Bé con, bé con của anh."
"Bé con, em có thích anh không?"
"Bé con, chắc chắn là em thích anh rồi!"
"Bé con, chỉ được là bé con của mình anh thôi."
Tôi chịu không nổi, khóc lóc c/ầu x/in hắn tha cho.
Hứa Hào Kỳ chỉ nghe chứ không đáp, hoàn toàn chẳng màng đến sống ch*t của tôi.
Đến nửa hiệp sau, tôi ngất đi luôn. Lúc tỉnh dậy, cảm giác như bị xe tải cán qua cán lại, đạn mạc thì cứ thế ùa tới như thủy triều.
【Không lẽ nam chính tối qua nhận nhầm thằng này thành thụ chính? Dù sao thụ chính luôn là bạch nguyệt quang trong lòng anh ấy mà. Ngủ với thằng này xong chắc anh ấy thấy mình không còn xứng với thụ chính nữa mất.】
【Đúng đúng, nó đúng là thừa nước đục thả câu. Mà tối qua nam chính có gọi tên nó đâu, toàn gọi là 'bé con', đó là tên gọi riêng cho thụ chính mà!】
【Huhu, bé con thụ chính của tôi bao giờ mới xuất hiện đây, mau đến c/ứu rỗi anh công khổ mệnh này đi.】
"Khách yêu ơi, bên mình hoàn tiền cho bạn nhé? Hay là sắp xếp gửi lại hàng?"
"Hoàn tiền đi."
Đã không thích thì tôi chẳng việc gì phải tự chuốc lấy nh/ục nh/ã hết lần này đến lần khác.
Tôi có thể đem bản thân ra cược, nhưng không thể kéo theo gia đình mình được.
Chương 13
Chương 8
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 11
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook