Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Chúc Mừng Sinh Nhật
- Chương 10
Vốn dĩ tưởng rằng hình ảnh lướt qua ấy rồi sẽ nhạt nhòa theo năm tháng.
Nào ngờ, giữa vô vàn đêm đen bủa vây, bóng trắng đó lại ngày một hiện rõ.
Thế là, tôi sai người đi điều tra lai lịch của anh - nửa năm trước bố mẹ qu/a đ/ời trong một vụ t/ai n/ạn giao thông, em gái lại đột ngột mắc b/ệnh hiếm gặp, chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, gia đình đã tan cửa nát nhà.
Anh đành phải bảo lưu việc học, gánh vác mọi trọng trách.
Nhớ đến bộ đồ rẻ tiền trên người anh và con mèo trên tay, tôi không khỏi cười khẩy.
Loại người sống như sâu kiến, ấy vậy mà vẫn còn tâm trí lo cho sống ch*t của một con súc vật.
Nhưng ngẫm lại, một người như vậy hẳn là rất biết cách yêu thương người khác nhỉ?
Vì thế, tôi nhờ trợ lý nhắn gửi rằng mình có thể giúp anh trị b/ệnh cho em gái.
Hầu như ngay lập tức, anh xuất hiện trước mặt tôi.
Có điều sau khi nghe xong điều kiện trao đổi, nụ cười trên môi anh vụt tắt.
Trông anh hệt như bị người ta l/ột sạch quần áo giữa chốn đông người, cảm giác nh/ục nh/ã và cơn gi/ận dữ bốc lên dữ dội: "Tôi không thích đàn ông."
"Không sao, anh có thể từ từ cân nhắc."
Tôi biết chắc chắn anh sẽ nhận lời - bởi vì ánh mắt trong trẻo kia hẳn được nuôi dưỡng từ một tấm lòng bồ t/át.
Huống hồ chuyện này liên quan đến người thân ruột th!t, làm sao anh có thể đứng nhìn cho cam?
Quả nhiên, chỉ vỏn vẹn hai tuần sau, anh đã lần nữa tìm đến.
Chàng trai đỏ bừng mặt hỏi tôi: "Ngoại trừ... những chuyện đó ra, tôi còn cần phải làm gì nữa không?"
"Yêu tôi."
"Nhưng tôi không thích đàn ông."
"Vậy thì hãy giả vờ yêu tôi."
Lần này.
Tôi tiến đến gần, anh không hề né tránh.
Thế nhưng cơ thể cứng đờ của anh lại tố cáo sự bài xích mãnh liệt.
Tôi bóp lấy gáy, kéo anh sát vào người: "Sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn."
Tôi phủ lấy bờ môi hồng nhạt ấy, vừa hôn vừa buông lời dụ dỗ:
"Tôi sẽ chuyển con bé đến b/ệnh viện tốt nhất."
"Mời về đội ngũ chuyên gia hàng đầu."
"Tìm những y bác sĩ chăm sóc chuyên nghiệp nhất cho con bé."
Cuối cùng anh cũng buông xuôi chống cự, hai cánh tay thõng thượt buông lơi hai bên hông.
Tôi loáng thoáng thấy sắc đỏ trên gò má anh lan dần tới tận mang tai.
Hàng mi rủ xuống khe khẽ run lên, đôi mắt bướng bỉnh đã ửng đỏ.
Thật sống động, lại cũng thú vị vô cùng.
Chương 25
Chương 11
Chương 23
Chương 39
Chương 18
Chương 20
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook