Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
【Người phía trên không được quạ đen nữa nhé!!! Tôi không muốn xem BE đâu!!!】
BE là gì thì tôi biết.
Đại khái là kiểu Thẩm Chi Nam không có được tình yêu đích thực, cô đ/ộc đến cuối đời.
Hoặc lại tiếp tục đi tìm cái ch*t.
Nhưng mà...
Tôi nhìn Thẩm Chi Nam vừa lắc mông vừa lau cửa kính.
Lần đầu tiên cảm thấy, có lẽ tôi đã không còn cách nào giải quyết mọi rắc rối của nó một cách dễ dàng như trước nữa.
"Rửa quả táo mang qua đây!"
Trong lòng bực bội nên tôi cáu kỉnh sai bảo nó.
07
"Ừm, kiểm tra giúp tôi xem khuynh hướng t/ự s*t của Thẩm Chi Nam hiện tại là bao nhiêu?"
Đây là lần đầu tiên sau khi sống lại tôi triệu hồi trợ lý hệ thống.
Tôi ngồi trên ghế bập bênh ngoài ban công, vừa đung đưa vừa chờ nó trả lời.
Có một dòng bình luận lúc trước nói đúng.
Việc tôi sống lại quả thực có hạn chế.
Tôi ở lại thế giới này càng lâu, thế giới này càng trở nên bất ổn.
Có thể nói phía hệ thống đã hoàn toàn hết cách nên mới phải đưa tôi trở về.
Nếu tôi mãi không giải quyết được vấn đề.
Thẩm Chi Nam rất có thể sẽ bị xóa bỏ.
Sau đó được thay thế bằng một nhân vật mới.
Chỉ là làm như vậy tổn hao quá lớn.
Cho nên nếu có thể giải quyết một cách ôn hòa thì vẫn ưu tiên giải quyết ôn hòa.
【Xin chào Thẩm Chi Minh, đang tiến hành tra c/ứu cho ngài.】
【Khuynh hướng t/ự s*t của Thẩm Chi Nam: 0.】
【Chúc mừng ngài hoàn thành nhiệm vụ! Đã tự động sắp xếp hành trình trở về.】
【Xin vui lòng giữ kết nối.】
Tôi ngây người.
Đến khi phản ứng lại thì lập tức đi/ên cuồ/ng bấm lo/ạn lên giao diện.
Khốn nỗi nút ngắt kết nối đã bị khóa.
Dù thế nào cũng không thể dừng truyền tống.
"Cái quái gì vậy?!"
"Mẹ nó chứ, đừng vội!"
"Nó còn chưa tan—"
Giây tiếp theo.
Tôi đã bị truyền tống về khu nghỉ ngơi của NPC.
"...làm nữa!"
"Đồ AI ch*t ti/ệt!"
"Ông đây đã nấu cả bàn thức ăn rồi! Hôm nay là sinh nhật Thẩm Chi Nam đó!!!"
Nhưng mặc cho tôi gào lớn đến đâu.
Phía hệ thống cũng không có bất kỳ phản hồi nào.
Sau khi ép bản thân bình tĩnh lại.
Tôi chỉ có thể nghĩ theo hướng tích cực.
Khuynh hướng t/ự s*t của Thẩm Chi Nam đã về 0 rồi.
Chắc chắn nó sẽ tự tiêu hóa được cú sốc này cùng người mình thích.
Nó sẽ không sao đâu.
Nó đã hứa với tôi sẽ sống thật tốt rồi mà.
"Đệt!"
Con AI chó má này!
08 GÓC NHÌN CỦA THẨM CHI NAM
Hôm nay là sinh nhật tôi.
Tối qua, anh trai đã rất ngượng ngùng gõ cửa phòng tôi.
Anh nói hiện giờ mình không có việc làm.
Tuy không m/ua nổi quà sinh nhật.
Nhưng sẽ nấu một bàn toàn những món tôi thích để chờ tôi về nhà.
Còn bảo tôi tan làm nhớ mang theo một chiếc bánh kem sinh nhật.
Tôi vui đến phát đi/ên.
Gần như thức trắng cả đêm.
Vậy mà sáng hôm sau vẫn hưng phấn vô cùng.
Người anh trai đã rời xa tôi suốt năm năm.
Lại ở năm thứ sáu quay về đón sinh nhật cùng tôi.
Chuyện này giống như một giấc mơ vậy.
Thế nhưng.
Khi tôi xách chiếc bánh kem vị kem lạnh mà anh thích nhất mở cửa bước vào.
Trực giác nói cho tôi biết.
Anh lại biến mất rồi.
....
Thật ra tôi hoàn toàn không phải em trai ruột của anh.
Năm mười hai tuổi.
Tôi bị cha đ/á/nh đến thương tích đầy mình.
Người nhà ném tôi ra ngoài mặc cho tự sinh tự diệt.
Vì muốn sống.
Tôi cố gắng bò về phía nơi có ánh đèn đường.
Tôi chờ rất lâu.
Rất rất lâu.
Lâu đến mức cảm thấy mình sắp ch*t thật rồi.
Chương 11
8
Chương 13
Chương 170: Cứu Người
Tình báo có thể công khai: Nguỵ nhân trưởng thành
Chương 15
Chương 8
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook