Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Gió Nổi Cỏ Ngả
- Chương 3
Sau khi hạ sốt, tôi đi thẳng về biệt thự thu dọn đồ đạc.
Giang Diễn vẫn chưa về.
Cả căn nhà vắng lặng lạnh lẽo.
Đồ đạc của tôi không nhiều.
Sau khi dọn dẹp qua loa, tôi đặt chìa khóa lên tủ giày, ngoái lại nhìn căn nhà lần cuối rồi quay người bước ra khỏi cửa.
Tôi biết Giang Diễn đang ở đâu.
Lúc này mọi người đang bàn tán sôi trào cả lên trong nhóm bạn chung của chúng tôi.
Phương Ca thích tất cả những trò cảm giác mạnh, đặc biệt là đua xe.
Kể từ khi ở bên tôi, Giang Diễn rất ít khi đi đua xe. Anh ta bảo sợ tôi lo lắng.
Lúc tôi đến hiện trường, không khí đang vô cùng náo nhiệt, chẳng một ai nhận ra sự xuất hiện của tôi.
Đứng phía sau đám đông, tôi liếc mắt một cái đã khóa ch/ặt bóng dáng quen thuộc ấy. Anh ta đang chỉnh lại dây an toàn cho Phương Ca một cách cẩn thận.
Rõ ràng là khuôn mặt mang nét bạc tình, nhưng lúc này lại đong đầy vẻ thâm tình.
Khiến cho đám con gái trên khán đài không ngừng la hét phấn khích.
Vì động tĩnh quá lớn, Giang Diễn vô tình ngẩng đầu lên, và rồi lúc này anh ta cũng đã nhìn thấy tôi.
Nhiệt độ quanh người anh ta chợt giảm mạnh. Anh ta buông tay đang giữ dây an toàn ra, sải hai bước dài về phía tôi, nén gi/ận nhìn quanh một lượt.
"Ai gọi Hứa Hoà tới đây?"
Chẳng có ai dám tiến lên chuốc họa vào thân lúc này, dù sao thì trước khi Giang Diễn làm ra cái trò cầu hôn kia…
Tôi vẫn là cô bạn gái danh chính ngôn thuận mà ai ai cũng biết của anh ta.
"Không liên quan đến họ, là em tự muốn tới."
Trông anh ta vẫn có vẻ căng thẳng, nhưng sắc mặt lại dần dần trở nên hờ hững.
Một cảm giác xa lạ khó tả ập đến, tôi cứ cảm thấy dường như Giang Diễn đã biến thành một con người khác.
Tôi và anh ta lặng lẽ nhìn nhau.
Đúng lúc bầu không khí căng thẳng nhất thì tiếng gọi của Phương Ca từ xa vọng tới.
Giang Diễn nhíu mày, quay người định bỏ đi.
Tôi đưa tay níu vạt áo anh ta theo bản năng.
Giang Diễn khựng lại, lẳng lặng chờ tôi lên tiếng.
"Không đi có được không?"
Anh ta thở hắt ra, gỡ tay tôi xuống: "Ngoan, anh quay lại ngay."
Sau đó, anh ta sải bước bỏ đi.
Từ đầu đến cuối, chẳng hề giải thích nửa lời về chuyện cầu hôn.
Có người bạn quen biết cầm ly nước đưa cho tôi, dè dặt lên tiếng an ủi:
"Chị dâu, chị đừng gi/ận vội. Lát nữa nghe Giang thiếu giải thích xem sao."
Tôi nhếch khóe môi gượng cười.
"Tôi không gi/ận."
"Đúng rồi, sau này đừng gọi tôi là chị dâu nữa. Tôi không còn là chị dâu của mấy người nữa rồi."
4
Chương 8
Chương 7
Chương 17
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook