Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Mị Sâm
- Chương 4
Tối hôm ấy khi tắm cho chị, thái độ chị khác lạ, bảo tôi ở lại cùng.
Tôi cũng đang có chút tâm sự riêng, liền đồng ý.
Chị ngâm mình trong bồn, ánh mắt đượm buồn nhìn tôi.
"Bân Bân, em thật sự không biết gì sao? Chị sắp bị bọn họ gi*t ch*t rồi."
Tim tôi đ/ập mạnh, mặt vẫn tỉnh bơ: "Chị nói gì lạ vậy? Đàn ông trong làng cần chị thế kia, nỡ nào gi*t đi?"
Chị thở dài n/ão ruột: "Chị có thể chất mê hoặc bẩm sinh, em biết rồi. Vì sao phải dùng nước nóng thế này? Để chị đổ mồ hôi, nước tắm có công dụng tráng dương."
Tôi gật đầu - mẹ và dân làng cũng nói vậy.
"Vậy em có biết tại sao phải thêm các loại thảo dược này không?"
"Mẹ bảo để bồi bổ cho chị."
Chị cười lạnh: "Em tin thật à?
"Người có thể chất mê hoặc trước tuổi trưởng thành, nước tắm mới có tác dụng. Sau tuổi ấy hiệu quả giảm dần. Lão trưởng thôn biết rõ, nên luôn cho chị uống th/uốc duy trì thể chất."
"Sắp tới, họ sẽ gi*t chị, ngâm x/á/c như rắn trong rư/ợu th/uốc. Như thế chị vĩnh viễn không trưởng thành, bọn họ được lợi mãi mãi. Em hiểu chưa?"
Chị gần như hét lên những lời cuối - cảnh tượng tôi chưa từng thấy.
"Bân Bân, trước đây chị đối xử tệ với em là bất đắc dĩ. Chị không thể để họ biết em cùng phe với chị. Giờ chỉ em c/ứu được chị thôi."
"Em... c/ứu thế nào?" Tôi chưa kịp định thần.
"Có loại đan dược tên Phượng Huyết Đan, ăn vào sẽ giải thể chất mê hoặc. Nước tắm chị hết tác dụng, tự khắc họ không gi*t nữa. Em hay lui tới tiệm th/uốc, nghe nói bao giờ chưa?"
Tôi gi/ật mình - chị ở nhà suốt sao lại biết chuyện này? Mà trùng hợp sao người đàn ông trưa nay vừa cho tôi viên đan?
Chưa rõ ngọn ngành, tôi quyết định giữ bí mật.
Tôi giả bộ ngây ngô: "Chưa bao giờ nghe nói. Nhắc mới nhớ, trưa nay em vấp ngã ở tiệm th/uốc, lưng đ/au lắm. Chị xem giúp có bầm không?"
Tôi cởi áo để chị xem lưng.
Chị liếc qua rồi bảo: "Làm gì có gì. Đừng có làm màu."
Tôi cố ngoái cổ nhìn: "Chị xem kỹ đi, đ/au lắm."
"Lưng em còn chưa ra dáng đàn ông, mặc áo vào đi. Định quyến rũ chị à?" Chị kh/inh khỉnh.
Tôi im lặng mặc áo, định đi thì chị lạnh lùng nói thêm: "Bân Bân, viên đan chị nói nãy, nếu tìm được cũng đừng ăn. Người thường ăn Phượng Huyết Đan sẽ bạo thể mà ch*t."
Tôi khựng bước, gật đầu rồi đóng cửa. Nhớ lời người đàn ông trưa nay - hắn bảo viên đan này dành cho tôi.
7
Chương 14
Chương 20
Chương 13
Chương 18
Chương 16
Chương 16.
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook