Tiến Vào Kim Khuyết

Tiến Vào Kim Khuyết

Chương 1

13/05/2026 19:28

01

Quý phi lại nghiêng người trên nhuyễn tháp rơi lệ.

Vì vị kia ngoài cung, nàng ta đã khóc lóc gây náo với hoàng thượng suốt một tháng.

Ta biết cô nương đó là ai.

Đích nữ Thái phó, xuất thân cao quý, thuở nhỏ đã lấy tài hoa kinh diễm Trường An. Là người khi Thái hậu còn sống, đã sớm được chọn làm hoàng hậu cho hoàng thượng.

Nhưng sau khi hoàng thượng đăng cơ, ngay cả danh phận cũng không ban, chỉ để nàng ấy ở ngoài cung.

Chỉ vì mấy ngày trước có người thấy hoàng thượng cùng nàng ấy du ngoạn Tây Hồ, nâng chén vui vẻ, quý phi liền náo lo/ạn đòi hoàng thượng cho một lời giải thích.

Ta bưng vải thiều bước vào, quả đỏ au đặt trên đĩa sứ, tỏa ra hơi mát.

“Nương nương, đây là “Phi tử tiếu” tám trăm dặm từ biên giới đưa tới. Phần đầu tiên đã dâng vào Thừa An cung chúng ta, đủ thấy trong lòng hoàng thượng có ngài.”

Quý phi nhìn một cái, nước mắt lại rơi xuống.

“Năm ngoái là hắn tự tay bóc cho ta ăn. Nay lại sai người khác đến dỗ ta.”

Ta nhìn nàng ta để vải tươi đến lúc th/ối r/ữa, giống như nhìn nàng ta tiêu hao nốt chút kiên nhẫn còn lại của hoàng thượng.

Từng chút một, cạn sạch.

Hoàng thượng ba ngày không đến, nàng ta liền khóc ba ngày, khóc đủ rồi lại hỏi ta một câu: “Thanh Đường, ngươi nói xem, vì sao hắn đối xử với ta như vậy?”

Câu này ta không thể đáp.

Hoàng thượng có tam cung lục viện vốn là chuyện thường.

Nhưng hoàng thượng trọng tình, sau khi đăng cơ lại cố ý để Thẩm thị ở ngoài cung, từ Dịch Đình vớt lên một chủ tử từng bị biếm làm nô tỳ, một bước lên trời phong làm quý phi.

Chỉ cần hai năm này quý phi quản lý tốt lục cung, làm ra chút gương mẫu, liền có thể được phong làm hoàng hậu.

Công bằng mà nói, quý phi đối đãi hạ nhân rất khoan hậu. Bổng lộc chưa từng c/ắt xén, phạm lỗi cũng không ph/ạt nặng.

Trong chốn cung cấm ăn th!t người này, gặp được chủ tử như vậy vốn là phúc lớn.

Nhưng sai ở chỗ, nàng ta thật sự quá ng/u xuẩn.

Trong thâm cung, có thể x/ấu, có thể đ/ộc, chỉ riêng không thể ng/u.

Rõ ràng đã nắm trong tay thế bài sủng quan lục cung nhưng tâm tư của nàng ta lại dồn hết vào việc hôm nay hoàng thượng yêu nàng ta mấy phần, ngày mai lại yêu nàng ta mấy phần.

Việc vặt lục cung, điều phối ngày lễ, sóng ngầm triều trước, nàng ta đều lười quản.

Hoặc nói, đôi mắt bị nước mắt ngâm đến sưng kia, căn bản không nhìn rõ những điều đó.

Nàng ta khóc rất lâu, cuối cùng mệt rồi, lười biếng giơ tay: “Ngươi đi nói với hoàng thượng, chuyện cầu phúc ba ngày sau, bổn cung không có tâm trạng, để hắn tự cân nhắc đi.”

Nói xong, nàng ta như gi/ận dỗi mà xoay người.

Hoàng thượng giao cho Quý phi lo việc cầu phúc của tông phụ, tức là để nàng ta lấy thân phận chuẩn hoàng hậu theo giá.

Đó là thể diện lớn đến mức nào, vậy mà nàng ta lại đem ra làm công cụ gi/ận dỗi.

Nàng ta từ trước đến nay vẫn vậy.

Tháng Chạp năm ngoái, hoàng thượng vì khoa cử bận rộn, một ngày không đến thăm nàng ta, nàng ta liền xưng b/ệnh không dự cung yến, khiến hoàng thượng mất mặt trước bá quan.

Còn tháng trước, Hoàng Hà lũ lụt, hoàng thượng bận đến đầu tắt mặt tối, quên lời hứa dùng bữa với nàng ta, nàng ta liền đóng cửa cung, không cho hoàng thượng vào, còn đ/ập phá không ít kỳ trân dị bảo, làm cả cung náo lo/ạn.

Mỗi một lần, đều là hoàng thượng cúi đầu trước.

Mỗi một lần, nàng ta đều tưởng mình thắng.

Nhưng lần này không giống.

Lần này cầu phúc cho chiến sự biên cương, là mấu chốt để hoàng thượng thi ân với biên quân, thu phục võ tướng.

Chuẩn bị xảy ra sai sót, người mất mặt chính là triều đình.

Nàng ta đem việc này ra gi/ận dỗi, là đem sự kiên nhẫn của hoàng thượng đặt lên lưỡi d/ao.

Ta đặt chén trà lại khay: “Vâng, nô tỳ đi ngay.”

Vừa bước ra khỏi điện, liền đụng phải Thôi m/a m/a.

Bà đứng dưới hành lang, mày nhíu ch/ặt, hiển nhiên đã nghe thấy động tĩnh bên trong.

“Thanh Đường, nương nương lại nổi tính rồi?”

Ta gật đầu.

Bà thở dài, chỉnh lại cổ áo cho ta: “Nương nương nói lúc gi/ận, ngươi đến Thái Cực điện, lời nói phải mềm mỏng một chút.”

Ta mỉm cười: “M/a m/a yên tâm, ta hiểu. Ngài vào hầu quý phi nương nương nghỉ đi.”

Thôi m/a m/a vỗ tay ta, lúc quay người còn lẩm bẩm: “Cuộc sống này, bao giờ mới có hồi

kết…”

Ta nhìn bà mệt mỏi đi vào, kéo ch/ặt áo choàng, cất bước đến Thái Cực điện.

02

Thái Cực điện đèn đuốc sáng trưng.

Hoàng thượng ngồi sau ngự án, tấu chương chất thành núi nhỏ.

Đầu hắn cũng không ngẩng, chỉ hỏi: “Quý phi lại làm sao?”

Ta quỳ xuống hành lễ, nâng cao tông sách viết dở.

“Bẩm hoàng thượng, thân thể nương nương không khỏe, nói việc cầu phúc tông phụ ba ngày sau, ngài ấy lực bất tòng tâm, sợ làm hỏng đại sự của hoàng thượng. Xin hoàng thượng chọn người hiền năng khác chủ trì.”

Hoàng thượng không nổi gi/ận, chỉ ném bút son xuống án, nhắm mắt lại, rất lâu không nói.

Hai năm qua, hắn không còn là đang tức gi/ận, mà là thật sự mệt mỏi.

Một lúc lâu sau, giọng nói từ trên truyền xuống.

“Đứng dậy nói.”

Ta đứng lên, dâng tông sách.

Hoàng thượng mở ra xem, càng xem mày càng nhíu ch/ặt.

Lần cầu phúc này vốn vì tướng sĩ biên quân nhưng phu nhân của Triệu tướng quân lại không có trong danh sách.

Còn Chu các lão, người có tiếng nói lớn trong giới văn nhân, thiên kim của hắn lại bị xếp cuối cùng.

Hai vị này, đều là do ta từng đề nghị.

Nhưng quý phi đã nói: “Triệu Thân lão thất phu đó, năm xưa chính hắn chủ trương xử tử phụ huynh ta, phu nhân của hắn dựa vào đâu mà đến cầu phúc? Tốt nhất để Triệu gia quân của hắn ch*t sạch đi!”

“Còn Chu Tử Mị này, lần trước cung yến ánh mắt dính ch/ặt lên hoàng thượng. Ta mà để nàng ta đứng đầu, nhất định sẽ quyến rũ hoàng thượng.”

Hoàng thượng xoa mi tâm, ánh mắt dừng ở giờ cầu phúc, giờ Ngọ.

Khi đó ta gần như c/ầu x/in nàng ta: “Nương nương, giờ Ngọ là thời điểm thiên tử tế trời, ngài dùng giờ này, Ngự sử đài sẽ khiển trách ngài.”

Nàng ta không để ý mà cười, cười rồi mắt lại đỏ lên.

“Ta cứ muốn dùng giờ Ngọ! Ta muốn hắn biết, Diệp Lam Trân ta không phải thứ hắn gọi đến thì đến, đuổi đi thì đi!”

“Vừa bắt ta làm việc, vừa nuôi nữ nhi Thái phó kia bên ngoài! Hắn coi ta là cái gì?”

Ta nhìn gương mặt nàng ta đỏ bừng, chỉ cảm thấy trời sắp sụp xuống.

Trong đầu nàng ta, hoàng thượng giao việc cầu phúc không vì gì khác, chỉ là để dỗ nàng ta vui.

Cho nên khi nàng ta không vui, liền có thể đem những việc này ra trút gi/ận.

Hoàng thượng nhìn tông sách rất lâu, cuối cùng lên tiếng: “Đến giờ nàng ấy vẫn chưa hiểu dụng ý của trẫm khi đặt ngươi và Thôi m/a m/a bên cạnh nàng ấy.”

Thôi m/a m/a là lão m/a m/a đắc lực bên cạnh hắn. Còn ta do một tay thái hậu dạy dỗ.

Đặt hai người chúng ta bên cạnh quý phi, chính là để trợ giúp nàng ta, trải đường cho vị trí hoàng hậu.

Đáng tiếc, ánh mắt nàng ta quá nông, đầu óc quá ng/u, đến giờ vẫn chưa ngộ ra.

Hắn ném tông sách lên án: “Ngươi mang về sửa lại, nàng ấy không muốn đi thì để tông phụ lớn tuổi nhất thay. Soạn xong trực tiếp dâng lên cho trẫm.”

Ta tiến lên hai bước, cung kính lấy tông sách.

Ta đang định đi, hoàng thượng lại nói: “Chậm đã.”

Ta quay người, thấy ánh mắt hắn dừng ở cổ áo ta.

Danh sách chương

3 chương
13/05/2026 19:15
0
13/05/2026 19:14
0
13/05/2026 19:28
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trước khi tiệm sơn sửa ô tô cũ ở Cao Hùng chuyển địa điểm, bà đã đem trả lại từng bộ mâm xe cổ mà người chồng quá cố từng giữ hộ cho từng chủ sở hữu.

Chương 12

7 phút

Mẹ chồng ở nhà tôi 3 ngày, tiện tay lấy thẻ lương của tôi bao cả nhà 18 người đi ăn, tôi không làm ầm ĩ, đợi bà thanh toán xong tôi đưa một tờ giấy, nhìn chồng nói một câu khiến bà chết lặng

Chương 20

9 phút

Cha chồng sống ở nhà tôi hơn ba tháng, con gái cứ đau nhức khắp người, tôi đưa con đi khám, bác sĩ xem kết quả xong liền mắng nhiếc tại chỗ

Chương 13

13 phút

Mẹ chồng nhất quyết dọn đến ở cùng, năm giờ sáng đã gõ cửa bắt tôi nấu ăn. Tôi dứt khoát dọn vào ký túc xá công ty, hai mươi tám ngày sau, chồng hạ mình đến đón tôi về.

Chương 19

20 phút

Cô dì nhà ăn luôn cố tình hất văng miếng thịt trong phần của tôi, tôi vẫn lặng thinh; đến cuối tháng, cô ấy được đề cử nhân viên xuất sắc, nhìn thấy tôi ngồi ở hàng ghế giám khảo, cô ấy mới hiểu cái giá của mấy miếng thịt đó đắt đến nhường nào.

Chương 13

23 phút

Trong thời gian tôi ở cữ, cô em chồng lại dám đánh mẹ đẻ tôi. Tôi lặng lẽ gọi một cuộc điện thoại, 6 ngày sau, công ty vị hôn phu của cô ta điêu đứng, cả nhà chồng phải đêm hôm sang tận nơi cúi đầu cầu xin tôi tha thứ

Chương 23

25 phút

Nhóm chat nhà chồng thông báo: 'Năm nay đông người không đủ chỗ, con đừng về ăn Tết nữa.' Tôi lập tức tắt máy, đưa bố mẹ bay đến Tam Á. Sáng mùng một, mở điện thoại thấy mẹ chồng gọi nhỡ 100 cuộc.

Chương 16

31 phút

Tôi 36 tuổi cưới cô lao công trong công ty, sau 4 tháng kết hôn, tổng giám đốc gọi tôi vào phòng: Này cậu, cậu có biết vợ cậu có quan hệ gì với tôi không?

48 phút
Bình luận
Báo chương xấu