Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Cung Thanh Vũ
- Bạch xà
- Chương 3
38
Đoạn tin nhắn hẹn hò kia bị đối phương xem là chiêu trò lừa tình rồi tung thẳng lên Weibo. Ôn Cảnh Ngọc bỗng chốc trở thành tâm điểm của những lời công kích. Trên ảnh chụp màn hình có cả ảnh của anh, thế là có người mò tận vào Weibo chính chủ để nhắn tin gạ gẫm: "Anh ơi anh là thuần 1 hả? Cho em xem cái 21cm kia được không? Em thích hàng khủng."
"Thật hay đùa vậy, nhìn mặt mũi tinh anh thế kia mà sao nói chuyện... cứ điệu điệu sao ấy nhỉ? 21 á? Không lẽ là nói ngược của 12 đấy chứ?"
"Gặp không anh? Em 18 tuổi, trước hay sau đều chiều anh được."
39
Ôn Cảnh Ngọc đen mặt xóa luôn tài khoản Weibo, về nhà lục soát máy tính, xóa sạch ứng dụng hẹn hò. Anh còn bắt Giản Đan thu dọn quần áo, tống cậu vào giới giải trí để đóng phim, từ nay về sau phải ở nhà của người quản lý.
Giản Đan bướng bỉnh nhất quyết không đi.
Ôn Cảnh Ngọc đành tung chiêu lừa gạt, chẳng khác nào sói xám dỗ dành quàng khăn đỏ: "Ngoan đi, tôi sẽ đến thăm cậu mà."
Giản Đan thừa biết Ôn Cảnh Ngọc không thích mình, cũng chẳng muốn làm chuyện đó với mình, cậu khoanh tay gi/ận dỗi, úp một tô mì tôm rồi tống thêm hai cái đùi gà lớn vào mồm, mặc kệ Ôn Cảnh Ngọc muốn nói gì thì nói.
40
Ôn Cảnh Ngọc đành phải tung ra tuyệt chiêu cuối cùng: uống hết một chai vang đỏ, mượn rư/ợu làm càn để ngủ với Giản Đan một trận.
41
Đây có thể coi là lần thứ hai Ôn Cảnh Ngọc tiếp xúc thân x/á/c với một người đàn ông. Anh chỉ muốn làm một nháy đơn giản cho xong chuyện, ngặt nỗi Giản Đan cứ bám ch/ặt lấy anh như bạch tuộc, miệng thì không ngừng rên rỉ hăng say.
Ôn Cảnh Ngọc nghe rõ mồn một tông giọng của đàn ông, bỗng dưng... xìu luôn.
Anh mất hết hứng thú, định rút lui thì Giản Đan lại ngậm ch/ặt lấy anh, còn chê bai: "Động tác của anh chậm chạp quá, có phải có tuổi rồi nên hết sức rồi không?"
42
Đm! Ôn Cảnh Ngọc tức đến mức muốn đ/ập luôn điện thoại.
Thằng khốn nào đã dạy một đứa thiểu năng nói mấy lời này vậy hả?
43
Giản Đan đã mắc bẫy. Cậu ở nhà người quản lý suốt một tuần trời mà Ôn Cảnh Ngọc chẳng thèm gọi lấy một cuộc điện thoại. Cậu muốn bỏ đi nhưng người quản lý không cho. Vì đã làm chuyện thẹn thùng với con người nên pháp thuật của Giản Đan đã bị mất linh nghiệm, nếu bây giờ biến lại thành rắn, cậu sẽ không còn linh lực để duy trì hình hài con người nữa.
Người quản lý hỏi cậu và Ôn Cảnh Ngọc có qu/an h/ệ gì, Giản Đan thành thật khai báo: "Chúng em là bạn trai, đã làm chuyện đó rồi, em còn biết anh ấy dài tận 21cm cơ."
Thấy vẻ mặt không tin nổi của người quản lý, Giản Đan còn giơ tay ra ra sức khua chân múa tay: "Thật đó, dài chừng này này!"
44
Người quản lý nghi ngờ nghiêm trọng là n/ão bộ cậu ta có vấn đề, chỉ không biết là thật hay giả vờ. Anh ta gọi điện cho Ôn Cảnh Ngọc, hỏi xem định sắp xếp lịch trình cho Giản Đan thế nào, và sau này nên phát triển theo hình tượng gì trong giới giải trí.
Ôn Cảnh Ngọc trả lời đúng hai chữ: "Tùy ý."
Người quản lý hỏi tiếp: "Gần đây có một kịch bản rất hay, có cần m/ua lại vai nam chính cho cậu ta đóng không?"
Ôn Cảnh Ngọc đáp lại bốn chữ: "Cứ thế mà làm."
Người quản lý lại bảo Giản Đan không chịu ăn cơm, đã một tuần rồi, người g/ầy rộc như cái hàng rào. Ôn Cảnh Ngọc nổi trận lôi đình gằn giọng: "Đừng có nói mấy chuyện đó với tôi!"
45
Người quản lý thầm nghĩ, xem ra đây là một con thú cưng đã thất sủng rồi, thôi thì cứ sắp xếp cho mấy vai quần chúng cho xong chuyện.
Học vấn của Giản Đan cũng không đủ, nghe nói là tốt nghiệp một trường đại học vô danh nào đó, mà bằng cấp còn bị mất, tra trên mạng cũng chẳng thấy thông tin. Thật sự... không hiểu cậu ta dựa vào cái gì mà khiến Ôn Cảnh Ngọc mê mẩn nhất thời như vậy.
46
Giản Đan đi đóng vai quần chúng trong đoàn phim, lương vừa thấp vừa mệt, chẳng khác gì nô tài. Ngày nào cậu cũng phải rót nước, đưa cơm, xách hành lý cho diễn viên chính. Cậu tức lắm, muốn biến thành rắn để hù ch*t bọn họ, ngặt nỗi lại không có linh lực.
Cậu khóc sướt mướt gọi điện cho Ôn Cảnh Ngọc: "Ông xã, em nhớ anh lắm, anh có nhớ em không?"
Ôn Cảnh Ngọc văng tục ngay lập tức: "Nhớ cái đ.ế.c.h gì mà nhớ!" (Nhớ cái mông cậu thì có!)
"Cậu cứ lo mà lăn lộn trong giới giải trí đi. Trông cậu cũng ra dáng lắm, nếu làm nên trò trống thì sau này không cần phải dựa dẫm vào đàn ông nữa."
Giản Đan chỉ nghe mỗi vế Ôn Cảnh Ngọc nói "nhớ mông" mình, thế là mừng đến phát khóc: "Nhớ mông em hả? Chuyện đó dễ thôi mà, vậy em tới tìm anh nhé?"
Ôn Cảnh Ngọc cảm thấy bao nhiêu lời tục tĩu trên đời này đều phải dành hết cho Giản Đan: "N/ão cậu đúng là có vấn đề thật rồi!"
Giản Đan mếu máo: "Bọn họ toàn bắt em khuân vác đồ đạc, em mệt lắm, muốn về nhà ngủ cơ."
Ôn Cảnh Ngọc dạy bảo: "Đi làm thì phải thế, nếu không muốn làm ngôi sao thì đi mà bốc vác."
47
Giản Đan thật sự đi bốc gạch. Thế nhưng sức lực của cậu đã yếu đi nhiều, công nhân khác đã vận chuyển được năm xe gạch, cậu mới chật vật kéo được xe gạch đầu tiên đến nửa đường.
Công trường trả lương theo ngày, nhận được 50 tệ tiền công, cậu hớn hở chạy đi m/ua cơm hộp ở xe đẩy. Số tiền thừa 35 tệ còn lại, cậu đổi với ông chủ lấy lì xì trên WeChat rồi gửi hết qua cho Ôn Cảnh Ngọc.
Cậu còn nhắn lại: "Ông xã, em ki/ếm được tiền rồi nè, gửi chỗ anh đó, nếu anh muốn tiêu thì cứ lấy mà m/ua đi nhé!"
48
Ôn Cảnh Ngọc lạnh lùng nhìn màn hình, nhấn nhận lì xì nhưng không hề trả lời tin nhắn. 35 tệ này căn bản chẳng bõ dính răng anh, một chai nước khoáng anh uống đã mất 32 tệ rồi. Chỉ là nếu anh không nhận, Giản Đan sẽ gọi điện cho anh đi/ên cuồ/ng, trong tin nhắn thoại toàn là tiếng khóc của cậu.
49
Vào ngày thứ 33 liên tiếp nhận được lì xì của Giản Đan, Ôn Cảnh Ngọc đã mệt mỏi lắm rồi. Anh gõ một tràng chữ, sau đó xóa kết bạn với cậu.
50
Giản Đan cầm điện thoại khóc nức nở, đầu ngón tay cậu đầy những vết nứt rướm m/áu do khuân gạch gây ra. Đây là bức thư chia tay mà Ôn Cảnh Ngọc gửi cho cậu: "Tôi nói cho cậu biết, tôi rất gh/ét cậu! Đừng có suốt ngày đem cái mông của cậu ra nói chuyện với tôi, tôi không thích mông của cậu! Từ hôm nay trở đi, đừng gọi điện hay nhắn tin cho tôi nữa. Tôi thề nếu sau này tôi còn ở bên cậu thì tôi sẽ bị sét đ/á/nh chếc! Tạm biệt!"
51
Giản Đan khóc ba ngày ba đêm, ông trời cũng mưa tầm tã suốt ba ngày ba đêm.
Cậu thích Ôn Cảnh Ngọc đến thế, tại sao Ôn Cảnh Ngọc lại không thích cậu chứ?
52
Giản Đan chạy đến công ty tìm Ôn Cảnh Ngọc, lễ tân bảo anh không có ở đây, đuổi cậu đi chỗ khác mà tìm. Giản Đan không tin, cậu rõ ràng vẫn ngửi thấy mùi sữa tắm quen thuộc trên người Ôn Cảnh Ngọc mà.
53
Nửa đêm, Giản Đan nằm bò ra sàn công ty ngủ thiếp đi, lúc này Ôn Cảnh Ngọc mới bước ra, anh bước thẳng vào thang máy mà không một lần ngoảnh đầu lại.
54
Giản Đan biến lại thành hình rắn, bị bác bảo vệ cầm chổi đuổi đ/á/nh. Cậu bò đến nhà hàng nơi Ôn Cảnh Ngọc đang ăn cơm thì bị phục vụ dội nước sôi vào người. Cậu vẫn tiếp tục kiên trì lần mò đến buổi tiệc rư/ợu mà Ôn Cảnh Ngọc tham gia, để rồi nhìn thấy anh đang ôm một người phụ nữ xinh đẹp khiêu vũ.
Giản Đan vừa rơi lệ, vừa cố sức bò về phía chân Ôn Cảnh Ngọc.
Cậu hổn hển bò tới, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên định leo lên chân anh. Ôn Cảnh Ngọc được bạn nhảy nhắc nhở rằng có một con rắn trên chân, anh cúi đầu xuống, đối mắt với Giản Đan rồi... lăn quay ra ngất xỉu.
55
Trái tim Giản Đan đ/au nhói, cậu lủi thủi bò ra ngoài. Những nơi cậu đi qua để lại rất nhiều vệt nước, cứ như thể ống nước bị rò rỉ vậy.
Rắn nhỏ cũng có lòng tự tôn chứ, rắn nhỏ đ/au lòng rồi, rắn nhỏ phải đi thôi.
56
Đã hai tuần trôi qua, Giản Đan không hề gửi tin nhắn WeChat cho Ôn Cảnh Ngọc, cũng không dùng số điện thoại lạ để gọi điện, càng không ngốc nghếch chạy đến công ty nằm bò ra sàn mà ngủ nữa.
Ôn Cảnh Ngọc thì mỗi đêm cứ như bị trúng tà, đột nhiên cầm điện thoại lên để xem có nhận được tin nhắn hay cuộc gọi nhỡ nào từ số lạ không.
57
Ôn Cảnh Ngọc gọi điện cho người quản lý để hỏi tin tức gần đây của Giản Đan. Người quản lý tỏ ra rất kinh ngạc: "Giản Đan đi rồi mà. Cậu ấy bảo anh trai chị gái đến đón về nhà rồi, sau này cũng không quay lại nữa."
"Không quay lại nữa sao?" Ôn Cảnh Ngọc lẩm bẩm mấy chữ này.
"Đúng vậy, quần áo cậu ấy mang đi hết rồi, anh chị cậu ấy đích thân đến đón đấy."
58
Trái tim Ôn Cảnh Ngọc bắt đầu thấy nhói đ/au, cơn đ/au kéo dài suốt mười ngày.
Anh đi bệ/nh viện kiểm tra, bác sĩ lại nói tim anh chẳng có vấn đề gì cả.
59
Ôn Cảnh Ngọc bồn chồn gãi lòng bàn tay, cuối cùng vẫn quyết định kết bạn lại với Giản Đan trên WeChat, nhưng phát hiện ra không thể kết bạn được nữa, đối phương không hề đồng ý yêu cầu.
60
Vào ngày thứ hai mươi của cơn đ/au tim âm ỉ, Ôn phu nhân dắt về một cậu em họ mặc quần áo lấm lem, người vừa bị kẻ x/ấu lừa vào lò than lậu làm việc suốt ba tháng trời.
Ôn Cảnh Ngọc nhíu ch/ặt đôi mày đến mức có thể kẹp chếc ruồi, anh nhìn cậu em họ có đôi mắt đen láy: "Cậu tên là gì?"
Cậu em họ ôm khư khư cái bao tải hành lý của mình rồi đáp: "Em tên là Lý Lang Lang."
61
Ôn Cảnh Ngọc: "..."
Vậy là ngay từ đầu anh đã nhầm tên của người ta rồi sao?
62
Đến ngày thứ hai mươi hai, Ôn Cảnh Ngọc không thể không thừa nhận rằng anh đã yêu Giản Đan mất rồi. Anh yêu một Giản Đan ngốc nghếch lúc nào cũng tự nhận mình là rắn, một Giản Đan thích trần truồng chạy lung tung trong nhà, một Giản Đan cứ hở ra là chui tọt vào tủ lạnh hít khí lạnh và có thể li /ếm một lúc ba cây kem que.
63
"Giản Đan, em đang ở đâu? Anh nhớ em rồi." Ôn Cảnh Ngọc mở lại tài khoản Weibo và đăng dòng trạng thái đầu tiên.
Chương 4
Chương 12
Chương 9
Chương 9
Chương 6
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook