Giả Beta Đi Cưới

Giả Beta Đi Cưới

Chương 2

21/02/2026 18:59

3

Phó Viễn hơi sững lại, đôi mắt sâu thẳm:

“Thẳng thắn thế, tức là cậu đồng ý rồi?”

Tôi gật đầu.

Chỉ cần anh ta chịu giúp tôi trả n/ợ.

Trong mắt anh ta lóe lên tia vui thích, đưa cho tôi một chiếc thẻ phòng:

“Được.”

Trước khi đi khách sạn, tôi tiêm lượng lớn th/uốc ức chế.

Không sao đâu.

Phó Viễn nghĩ tôi là Beta.

Tuyến thể nơi cổ tôi, năm đó đã bị cú đ/ấm của cha đ/á/nh cho tổn thương vĩnh viễn.

Anh ta không thể phát hiện tôi là Omega.

Thế nhưng đến nơi rồi, tôi vẫn thấy thấp thỏm.

Phó Viễn khoác áo tắm, nâng cằm tôi:

“Sao còn đeo mặt nạ?”

Tôi viện cớ:

“Tôi x/ấu lắm, sợ dọa đến ngài.”

Thực ra chỉ không muốn để anh ta thấy mặt.

Chuyện này cũng giống như đ/á/nh quyền đen vậy.

Đều chẳng phải việc gì quang minh, đeo mặt nạ vẫn hơn.

Chỉ cần tháo mặt nạ, tôi lại có thể sống như một người bình thường.

Phó Viễn cười nhạt:

“Tôi không để ý.”

Khi anh ta kiên quyết muốn tháo ra, tôi liền giữ ch/ặt cổ tay, kiễng chân dâng môi mình lên.

Cuối cùng, anh ta tắt đèn.

Phó Viễn vùi mặt vào ng/ực tôi.

“Ngay lần đầu gặp, tôi đã muốn làm thế này rồi, mềm thật đấy…”

Tôi nắm ch/ặt ga giường, không kiềm nổi bật ra tiếng.

Trong bóng tối, giọng cười khẽ vang lên:

“Phản ứng lớn thế, lần đầu sao?”

“…Ừm.”

Đến khi ý thức được điều gì, tôi r/un r/ẩy mở miệng:

“Phó thiếu gia, biện pháp an toàn…”

Phó Viễn ghì ch/ặt cổ tay tôi, giọng khàn khàn:

“Không cần, tôi cũng là lần đầu.”

Đầu óc tôi như bị th/iêu ch/áy.

Cho đến khi mùi thông tin tố long đởm lan mạnh mẽ, xộc thẳng vào cơ thể.

Từng chút một, tôi chìm dần trong mê lo/ạn.

Nước mắt sinh lý rơi khỏi khóe mắt, nhỏ xuống ga giường.

4

Bị tiếng chuông điện thoại đ/á/nh thức, Phó Viễn vẫn còn ngủ say.

Tôi theo phản xạ đưa tay sờ mặt — chiếc mặt nạ vẫn ở đó.

Anh ta vùi mặt vào ng/ực tôi, giọng khàn khàn:

“Ồn quá.”

Tôi lập tức tắt máy, cẩn thận gỡ cánh tay anh ta ra, rồi run run đôi chân mà mặc quần áo.

Thể lực của Alpha thượng đẳng, quả thật khủng khiếp.

Chỉ một đêm thôi, đến cả tôi — vốn chịu đò/n quen rồi — vậy mà suýt chút không xuống nổi giường.

Trước khi đi, tôi để lại số tài khoản ngân hàng của mình.

Dù gì cũng đã cùng anh ta ngủ xong.

Đợi đến lúc anh ta tỉnh dậy, chắc sẽ tự chuyển tiền cho tôi.

Nhưng còn chưa kịp thấy tiền về, tôi đã bị b/ắt c/óc.

Kẻ bắt tôi chính là thiếu gia nhà họ Lục — Lục An.

Lục An vểnh ngón tay út, chỉ vào tôi, giọng điệu ẻo lả:

“Là cậu ta đi, để cậu ta thay tôi đi liên hôn.”

Tôi liều mạng giãy giụa:

“Thả tôi ra! Liên hôn gì chứ?”

Lục An nâng cằm tôi, từng chữ nhấn mạnh:

“Lâm Thịnh — người cha ham mê c/ờ b/ạc, người mẹ bỏ nhà trốn n/ợ, em gái còn đi học, và cả cậu đang ngập trong n/ợ nần. Chỉ cần cậu thay tôi đi liên hôn, tôi sẽ giúp cậu chăm sóc em gái, còn có thể thay cậu trả hết sạch n/ợ.”

Tôi như bị đóng đinh tại chỗ:

“Anh nói thật không?”

Lục An dụ dỗ:

“Tất nhiên, toàn bộ n/ợ nần, một lần xóa sạch.”

Tôi chớp mắt liên hồi.

Là thật, không phải mơ.

Chỉ có điều… mông tôi vẫn còn đ/au âm ỉ.

Mẹ nó.

Sớm biết thế thì đã chẳng cần ngủ với Phó Viễn.

5

Lục An đưa tôi ký hợp đồng.

Trong hợp đồng ghi rõ, tôi phải thay cậu ta đi liên hôn.

Ba năm sau, nhà họ Lục sẽ chủ động ly hôn, đến lúc đó tôi được tự do.

Đổi lại, nhà họ Lục sẽ một lần thanh toán toàn bộ n/ợ nần cho tôi.

Chỉ có một điều kiện duy nhất: tuyệt đối không được để lộ thân phận.

Lục An chỉ vào đầu tôi:

“Nếu bị phát hiện, cậu phải bồi thường vi phạm hợp đồng, gấp mười lần số n/ợ hiện tại.”

Tôi rùng mình một cái, nghiêm giọng:

“Yên tâm đi.”

Lục An là một Omega cực kỳ kiểu cách, ẻo lả.

Để không bị phát hiện, cậu ta bắt tôi phải học theo.

Tôi đã cố hết sức.

Nhưng thật sự quá khó cho một thằng thô kệch như tôi.

Đến lần thứ ba Lục An giơ ngón tay út lên làm mẫu, tôi không cam lòng hỏi:

“Nhất định phải vểnh ngón tay út à?”

Cậu ta liếc mắt kh/inh bỉ, giọng điệu uốn éo:

“Với cái loại thô ráp như cậu thì nói không hiểu đâu. Nhưng đã nhận tiền rồi thì học cho tử tế, bằng không lộ tẩy thì chờ mà hứng hậu quả đi.”

Tôi thở dài một tiếng.

Không chỉ tính cách, mà ngay cả cơ thể cũng phải thay đổi.

Lục An kh/inh khỉnh nhìn cơ bắp đầy mình tôi:

“Từ hôm nay, cấm tập luyện, ăn uống cũng phải kh/ống ch/ế cho tôi!”

Do đ/á/nh quyền đen nhiều năm, trên người tôi đầy vết bầm và s/ẹo.

Lục An còn đưa tôi đi làm phẫu thuật xóa s/ẹo.

Một tháng sau, da dẻ tôi trắng trẻo, láng mịn như mới.

Trước ngày liên hôn, dưới ánh mắt xét nét của Lục An, tôi vểnh ngón tay út, cố ép giọng mảnh mai:

“Ngày mai… tôi sẽ kết hôn rồi.”

Lúc này, ánh mắt Lục An nhìn tôi mới hoàn toàn hài lòng.

Danh sách chương

2 chương
21/02/2026 18:59
0
21/02/2026 18:58
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu