Về Chuyện Yêu Thầm Năm Ấy

Về Chuyện Yêu Thầm Năm Ấy

Chương 12

20/07/2026 19:57

Tôi giả vờ thẹn quá hóa gi/ận, dùng sức đẩy mạnh anh ra.

"Phải hay không thì tôi phải tận mắt kiểm tra mới tin."

Vừa hay Quý Yến Chi cũng nhường đường cho tôi, tôi liền xông thẳng vào trong nhà anh.

Thực ra tôi cũng chẳng biết bản thân mình đang làm cái quái gì nữa.

Tôi hành xử hệt như một kẻ đi/ên, lục tung nhà anh lên để tìm ki/ếm.

Không buông tha cho bất cứ ngóc ngách nào.

Thật ra sâu trong thâm tâm tôi cảm thấy rất sợ hãi, vừa sợ sẽ tìm thấy Lâm Tri Âm ở đây, lại vừa lo sợ sẽ không tìm thấy chị ấy.

Quý Yến Chi không hề ngăn cản tôi.

Anh cứ thong thả đi theo phía sau tôi, ánh mắt lạnh lẽo như băng.

Có vài căn phòng khóa cửa không mở được, anh ta còn đích thân tiến lên mở khóa giúp tôi.

Tìm ki/ếm một vòng quanh nhà, cuối cùng chỉ còn lại duy nhất căn phòng ngủ chính.

Thật ra đáp án đã quá rõ ràng rồi.

Cánh cửa này có mở ra hay không thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Nếu như Quý Yến Chi không phải là bạn của chị gái tôi, thì dẫu cho ba năm có trôi qua đi chăng nữa, tôi vẫn sẽ chẳng đủ dũng khí để bước tới gần anh.

Nhưng hiện tại tôi đang làm cái trò gì thế này?

Ỷ vào mối qu/an h/ệ đó mà tôi giống như một kẻ đi/ên làm càn làm bậy.

Nhưng trong thâm tâm tôi lại hiểu rất rõ.

Tôi chỉ muốn mượn cơ hội này để đường hoàng bước vào thế giới của anh, nhìn ngắm thế giới ấy một chút thôi mà.

Đến ngay cả chính tôi cũng thấy coi thường bản thân mình.

Tôi ôm mặt, nước mắt cứ thế lã chã tuôn rơi.

"Xin lỗi anh."

Tôi quay lưng lại với Quý Yến Chi.

Ngoài ba chữ xin lỗi ra, tôi không biết mình còn có thể nói được gì nữa.

Quý Yến Chi chợt lên tiếng: "Sao không tiếp tục tìm nữa?"

"Đã muốn xem thì xem cho rõ ràng một lần luôn đi."

Anh bước đến trước mặt tôi, đưa tay đẩy cánh cửa phòng ngủ chính ra.

Tôi ngẩng đầu lên, ánh mắt tức thì đông cứng lại.

Có một bức chân dung khổng lồ treo trên bức tường rộng nhất trong phòng ngủ.

Bức tranh được vẽ cực kỳ sống động, tinh tế đến mức có thể nhìn thấy rõ từng sợi lông tơ mềm mại trên khuôn mặt.

Cô gái trong tranh có đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, khóe môi nở một nụ cười mỉm dịu dàng, ánh mắt trong trẻo hướng ra ngoài bức họa, tựa như đang nhìn chăm chú vào người đứng trước tranh.

Lý do khiến tôi bàng hoàng chấn động đến vậy... là vì người trong tranh chính là tôi.

Sao có thể là tôi được chứ?

Tôi nhìn xuống chữ ký ở góc dưới bức tranh liền nhận ra đó là bút tích của Quý Yến Chi.

Thời gian vẽ là vào ba năm trước, đúng vào lúc tôi và anh đang say đắm yêu đương qua mạng.

Nói cách khác, anh vẫn luôn biết rõ người nhắn tin cùng mình là ai sao?

Quý Yến Chi nở nụ cười chua chát: "Bây giờ em vẫn còn nghĩ người tôi thích là chị gái em sao?"

Khoan đã, đó là do tự tôi suy diễn sao?

Rõ ràng chính anh gọi sai tên mới khiến tôi hiểu lầm suốt bấy lâu nay chứ.

Danh sách chương

5 chương
20/07/2026 19:57
0
20/07/2026 19:57
0
20/07/2026 19:57
0
20/07/2026 19:57
0
20/07/2026 19:57
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu