Địa Ngục Chính Là Lòng Người

Địa Ngục Chính Là Lòng Người

Chương 6

20/03/2026 11:34

Hai chân tôi mềm nhũn, đứng không vững mà ngã quỵ luôn xuống đất. Đầu lại bắt đầu những cơn đ/au như búa bổ.

Tôi bỗng nhớ ra thân phận của gã m/a men kia. Gã tên là Hổ Tử, là người mà tôi h/ận nhất trên đời. Quả phụ trước cửa nhiều thị phi, câu nói này dùng lên người chị dâu tôi là quá chuẩn x/á/c.

Chị dâu dáng người chuẩn, mặt mũi lại xinh đẹp thanh tú. Người trong thôn ai cũng ganh tị với anh trai tôi, bảo anh có phước mới rước được cô vợ như thế. Từ ngày anh tôi mất, thỉnh thoảng lại có vài gã thanh niên chưa vợ lởn vởn quanh cổng nhà tôi. Cứ đến đêm, dưới chân tường lại văng vẳng tiếng huýt sáo và mấy lời trêu ghẹo thô tục. Ông nội đỏ ngầu cả mắt, xách d/ao ra định liều mạng với bọn chúng thì đám người kia mới sợ hãi bỏ chạy.

Thế nhưng có một kẻ, vì chị dâu tôi mà đến mạng cũng chẳng cần. Gã chính là Hổ Tử. Đêm đó, gã nghiêng đầu, kề thẳng cổ vào lưỡi d/ao của ông nội:

“Nào nào nào, ông ch/ém vào đây này. Tôi không cha không mẹ, mạng cùi một cái, vốn dĩ đã chẳng thiết sống nữa rồi. Cái lão già nhà ông, giữ con dâu khư khư như thế, không lẽ đang có ý đồ bẩn thỉu gì sao?”

Ông nội tức đến run lẩy bẩy nhưng rốt cuộc vẫn không thể nhẫn tâm ch/ém xuống. Lần đó, ông nội tức đến mức bỏ ăn ba ngày liền.

Kể từ đó, Hổ Tử lại càng thêm ngang ngược. Mỗi lần gặp tôi trên đường, gã luôn cợt nhả bắt tôi gọi gã là anh.

“Sớm muộn gì chị dâu mày cũng lên giường với tao thôi, mày gọi tao một tiếng anh thì ch*t ai?”

Tôi và Thu Sinh xông lên định sống mái với gã nhưng bị gã đ/á cho mỗi người một phát lộn nhào ra đất không bò dậy nổi. Lúc gã đ/á/nh tôi, Thu Sinh luôn nhoài người che chắn cho tôi, hứng trọn những cú đ/ấm nảy lửa của gã. Hổ Tử thân cao tướng lớn, chúng tôi hoàn toàn không phải đối thủ của gã. Nằm mơ tôi cũng muốn gi*t ch*t hắn.

Tại sao đêm hôm đó, người ch*t trùng hợp thay lại chính là gã? Những lời Lưu Lại Tử nói, rốt cuộc là thật hay giả? Nếu là thật, với nỗi h/ận th/ù thấu xươ/ng tôi dành cho Hổ Tử, khi thấy gã say khướt, tôi rốt cuộc đã làm ra chuyện tày trời gì?

Tim tôi đ/ập lo/ạn xạ, không dám nghĩ tiếp nữa. Tôi loạng choạng chạy thẳng về nhà, tôi phải đi chất vấn ông nội xem những gì Lưu Lại Tử nói có phải sự thật hay không. Thu Sinh, có thật sự đã gánh tội thay tôi hay không?

Trượt chân một cái, tôi vấp ngã nhào xuống đất. Khóe mắt tôi chợt lóe lên tia sáng hắt ra từ một hang thỏ bên cạnh. Thò tay vào trong, tôi moi ra được hai thứ. Bên trong, là một chiếc lắc tay và một chiếc bao cao su.

Tôi vẩy tay, chán gh/ét ném cái bao cao su ra xa. Chiếc lắc tay bằng bạc đã bám đầy bụi bẩn, có vẻ như đã nằm ở đây từ rất lâu rồi. Tôi nhìn thấy vô cùng quen mắt nhưng nhất thời lại không nhớ ra. Tiện tay nhét nó vào túi áo, tôi cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng về nhà.

Đến trước cửa phòng ông nội, tôi chần chừ mãi mới đưa tay lên gõ cửa. Tôi phải biết sự thật ngay lập tức, tôi không thể đợi đến ngày mai được nữa! Nhưng tôi gõ cửa vài lần, bên trong vẫn không có tiếng ông đáp lại.

Khẽ đẩy một cái, cửa mở.

Bước vào trong phòng, tôi quờ quạng bật đèn. Khoảnh khắc ánh đèn sáng lên, một khuôn mặt lơ lửng giữa không trung đ/ập thẳng vào mắt tôi.

Đôi mắt trợn trừng của ông nội đang nhìn chòng chọc vào tôi. Sắc mặt ông xám ngoét, chiếc lưỡi mềm oặt thè ra dài vắt đến tận cổ.

Ông nội... đã tr/eo c/ổ t/ự v*n trên xà nhà.

Danh sách chương

5 chương
20/03/2026 11:34
0
20/03/2026 11:34
0
20/03/2026 11:34
0
20/03/2026 11:34
0
20/03/2026 11:34
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu