Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
01.
Tiểu nữ họ Mạnh danh Phàm, vốn là dân bản địa ở Bắc Thôn.
Phụ thân ta là một kẻ táng tận thiên lương, say mê c.ờ b.ạ.c hơn mạng sống; mẫu thân lại là nữ nhân nhu nhược, chẳng chút chính kiến. Năm xưa thiên tai mất mùa, nạn đói hoành hành, trong thôn x.á.c c.h.ế.t đầy đường, phần lớn là lão nhân và hài đồng. Ta sống sót được đến nay, hoàn toàn là nhờ sự che chở của mẫu thân yếu đuối ấy. Mỗi khi phụ thân định đem ta đi b/án lấy tiền gỡ bạc, mẫu thân đều lấy cái c.h.ế.t ra uy h.i.ế.p, bảo rằng ta chính là mạng sống của bà.
Thế nhưng, mẫu thân đã quy tiên vào một năm trước. Lão cha khốn kiếp đã nướng sạch tiền t.h.u.ố.c thang vào sò/ng b/ạc, khiến bà không t.h.u.ố.c không thang, cứ thế héo mòn rồi trút hơi thở cuối cùng trên giường bệ/nh. Linh cữu an táng mẹ cũng là do ta mặt dày đi mượn bạc của Trương thúc hàng xóm mới có được.
Đêm qua lão về, sắc mặt u ám như đưa đám. Ta biết lão lại thua sạch bách. Vốn đã chuẩn bị tinh thần cho một trận đò/n roj thừa sống thiếu c.h.ế.t, nhưng lần này lão lại tỏ vẻ từ phụ, bảo rằng ta đã đến tuổi cập kê, có nhiều nhà quyền quý muốn rước về làm dâu. Lão ẩn ý rằng phía bên kia có lẽ "dương thọ đã tận".
Trầm mặc hồi lâu, ta bình thản đáp: "Vâng."
Sáng nay thức giấc, sảnh đường chật hẹp đã đứng đầy người, ai nấy đều hung hãn đòi đoạt người đi. Phụ thân sợ hãi nép vào một góc, không dám ho he nửa lời. Nghe bọn họ đấu khẩu, ta cũng dần minh bạch sự tình.
Hóa ra lão cha nghiện bạc đã gán ta cho đám địa chủ, chủ n/ợ - nơi bàn tay vốn đã vấy đầy m.á.u của vô số oan h/ồn. Ngay đêm đó, tin tức được tung ra: m/ua ta về thì sống c.h.ế.t mặc bay, ai trả giá cao thì được.
Kết quả, lão b/án ta tận sáu lần, mà lần nào cũng là phối minh hôn với kẻ đã nằm dưới nấm mồ.
Nữ t.ử độ tuổi xuân sắc trong thôn kẻ thì c.h.ế.t, người thì gả đi xa, hiếm lắm mới gặp được một người "hợp bát tự" như ta, chẳng trách lại thành miếng mồi ngon cho bầy diều hâu xâu x/é.
Ta đứng nhìn bọn họ cãi vã đến đỏ mặt, rồi vén tay áo lao vào ẩu đả. Hai chiếc ghế gỗ duy nhất trong nhà bay vèo ra cửa, "tử tiết" oanh liệt giữa sân.
Chuyện dùng người sống phối âm hôn ta từng nghe mẫu thân kể qua. Tương truyền sau khi bái đường, tân nương sẽ bị đóng đinh sống trong qu/an t/ài để bầu bạn cùng vo/ng linh. Ta vốn tưởng đó chỉ là chuyện m/a mị chốn nhân gian, không ngờ nay lại vận vào thân mình. Dù đã chuẩn bị tâm lý, ta vẫn không ngăn nổi luồng khí lạnh xông lên từ lòng bàn chân, nhưng ngay sau đó lại là một sự hưng phấn đến đi/ên cuồ/ng.
Ta muốn thoát khỏi Địa ngục này. Ta muốn sống. Và đây, chính là cơ hội duy nhất.
Ta ép mình phải bình tĩnh, hít sâu một hơi khí lạnh, khi mở mắt ra lần nữa, thanh âm vang lên lạnh lẽo: "Hay là, để ta phối hôn với tất cả cùng lúc đi?"
02.
Tiếng cãi vã đinh tai nhức óc đột ngột im bặt. Căn phòng lặng ngắt như tờ. Tất cả đồng loạt quay sang nhìn ta, như thể muốn kiểm chứng xem lời cuồ/ng ngôn vừa rồi có phải thốt ra từ miệng một nữ nhi yếu ớt hay không.
Ta rụt rè bước ra, tiếp tục: "Tiểu nữ thấy các vị phu nhân đây đều vì thương xót hài nhi đã khuất mà đến, chắc hẳn đều là những bậc từ mẫu lương thiện."
Ta thầm nhổ toẹt trong lòng, một lũ yêu m/a q/uỷ quái thì có!
"Thời nay tìm được người hợp mệnh không dễ, hay là mọi người nhường nhau một bước, để tiểu nữ cùng các vị quý t.ử định hạ hôn ước Âm Dương. Như vậy bọn họ dưới suối vàng cũng bớt phần cô quạnh, mà cũng vẹn toàn tấm lòng của các phu nhân."
Cứ thế, ta nghiễm nhiên trở thành thê t.ử của sáu vị "Q/uỷ tân lang".
Khoác lên mình bộ hỷ phục đỏ rực đơn sơ, ta xuất hiện tại một tòa trạch đệ u uẩn nơi hoang vắng. Đây là căn nhà do một trong các phu nhân vung tiền m/ua lại. Tiếng nhạc hiếu réo rắt lọt tai, lời chúc tụng vang lên nghe như tiếng gọi h/ồn từ cõi c.h.ế.t.
Nhất bái thiên địa.
Nến trắng lập lòe, hỷ phục đỏ như m.á.u, tiếng kèn sona ai oán vang lên, từ nay sinh t.ử có nhau.
Ta lần lượt bái đường với sáu cỗ qu/an t/ài đặt ở đại sảnh, rồi bị áp giải về phía cỗ qu/an t/ài hắc mộc đã chờ sẵn. Ta thầm tính toán, d.ư.ợ.c liệu ảo giác lén bỏ vào trà có lẽ sắp phát huy tác dụng. Đó là loại cỏ lạ ta hái được trên núi sâu, nhờ một lần ăn nhầm năm xưa mới thấu triệt d.ư.ợ.c tính. Vốn định đem lên trấn b/án lấy tiền, không ngờ lại dùng để c/ứu mạng vào lúc này.
Ngay khoảnh khắc bị ném vào qu/an t/ài, khi nắp gỗ sập xuống, sương m/ù từ đâu nổi lên tứ phía. Những vị phu nhân kia dường như đều nghe thấy tiếng nhi t.ử mình hiện về, ai oán than thở dưới Cửu Tuyền lạnh lẽo, muốn mẫu thân xuống bầu bạn cho vơi bớt nỗi cô liêu.
Bọn họ vừa kinh vừa sợ, vội vàng thanh minh rằng đã cưới nương t.ử cho các con, sẽ để ta xuống hầu hạ ngay lập tức.
"Nương, con không muốn nàng ấy c.h.ế.t..." Ta giả giọng u h/ồn, thì thào, "Con muốn nàng ấy sống để hương khói thờ phụng cho con."
Ta ở trong qu/an t/ài gào khóc t.h.ả.m thiết, dẫn dụ tâm trí bọn họ. Nếu d.ư.ợ.c tính qua đi mà tâm lý bọn họ chưa sụp đổ, ta chỉ có con đường c.h.ế.t. Phải đ.á.n.h cược một phen sinh t.ử thôi!
Ta lệ rơi lã chã, than rằng các vị phu quân c.h.ế.t t.h.ả.m quá, xin hãy để ta sống mà thủ tiết, nguyện ngày ngày thắp nhang cầu siêu để linh h/ồn họ được an yên.
Cuối cùng, ta đã thắng ván bài định mệnh này.
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook