Giai Kỳ Như Hứa

Giai Kỳ Như Hứa

Chương 5

17/06/2026 01:57

Có được sự ủng hộ của gia đình, tình yêu của tôi và Thịnh Yến Thư tiến triển thuận lợi

Giai đoạn yêu đương nồng nhiệt kéo dài mấy tháng.

Chỉ có Vưu Xuyên Trạch là ngứa mắt với hai chúng tôi.

Buổi trưa lúc tôi tìm Thịnh Yến Thư ăn cơm, anh ấy liền trở thành kỳ đà cản mũi công suất lớn nhất, sau đó tôi tức quá, bèn gọi cả chị dâu đến.

Thế là nhà ăn bệ/nh viện luôn thấy cảnh bốn người chúng tôi ngồi chung bàn ăn cơm.

Trưa hôm đó, cả ba người họ đều đến muộn, tôi đến đầu tiên, vì trời nóng nên tôi đợi luôn ở nhà ăn.

Lúc lấy cơm ngồi xuống, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một người phụ nữ đi giày cao gót.

Tôi vừa gặm cánh gà nướng vừa từ từ ngẩng đầu, thấy một mái tóc dài gợn sóng màu hạt dẻ, người phụ nữ trang điểm tinh tế, ăn mặc thanh lịch, tri thức, vô cùng xinh đẹp.

Cô ta cười tủm tỉm nhìn tôi, dịu dàng nói: "Em là em gái của Yến Thư phải không?"

Tôi lắc đầu: "Em không ph——"

"Làm quen một chút, chị là bạn gái cũ của Yến Thư."

Tôi sững sờ, đặt đũa xuống, cũng đưa tay ra: "Chào chị, chào chị, em là bạn gái hiệ——"

"Em không phiền nếu chị ngồi đây chứ?"

"......"

Tôi hoàn h/ồn, cau mày: "Em là bạn g——"

"Chị muốn theo đuổi lại anh trai em, mong em có thể giúp đỡ."

"Không được!"

Người phụ nữ nhếch môi cười: "Anh ấy mãi mãi là anh trai em, sau này chị cũng sẽ rất quý em."

Tôi tức đi/ên lên, người phụ nữ này sao không để người khác nói hết câu vậy!

Một cốc Coca đột nhiên được đặt trước mặt, một giọng nữ dịu dàng chen vào:

"—"

"Nhã Lâm, giới thiệu với cô, đây là bạn gái của Yến Thư, cũng là em chồng tương lai của tôi. Nếu cô muốn theo đuổi Yến Thư, e là không thích hợp lắm."

"Hơn nữa tôi nhớ, cái danh xưng bạn gái cũ này, Yến Thư chưa bao giờ thừa nhận."

Tôi ngẩng đầu, thấy sườn mặt tươi cười của chị dâu

Nhiều năm sau nhớ lại cảnh này, tôi vẫn cảm thấy chị dâu của khoảnh khắc đó, tỏa sáng rực rỡ

Người phụ nữ cứng đờ một lúc, ánh mắt lướt qua lại trên người tôi: "Cô chắc chắn, Yến Thư sẽ thích một... đứa trẻ to x/á/c?"

Chị dâu cười cười: "Yến Thư không thích trẻ con, cậu ấy chỉ thích những cô gái trẻ trung xinh đẹp thôi."

Chị ấy cố tình nhấn mạnh chữ "trẻ trung" và "xinh đẹp"

Sắc mặt người phụ nữ kia thay đổi, quay sang đối phó với tôi

"Cô bé, chưa tốt nghiệp à? Tình yêu của người lớn liên quan đến rất nhiều thứ, không đơn giản như em nghĩ đâu."

Tôi cầm lon Coca, đưa về phía người phụ nữ

Cô ta nhíu mày: "Làm gì?"

Tôi cười: "Anh Yến Thư, em mở không được."

Thịnh Yến Thư từ sau lưng cô ta đi tới, lướt qua, một tay nhận lấy lon Coca rồi mở *tách*, bọt gas ào ào trào ra

Anh đưa lên miệng, tôi cứ theo tư thế đó của anh, hớp một ngụm nhỏ bọt nổi trên miệng lon

Uống được một nửa, anh lấy ra, nói: "Ăn cơm trước đã."

Rồi anh quay đầu, nói với người phụ nữ kia: "Phiền cô nhường chỗ, tôi phải ăn cơm với bạn gái."

Người phụ nữ cười gượng gạo: "Yến Thư, em là Nhã Lâm."

"Tôi biết."

"Chị ấy nói là bạn gái cũ của anh."

Tôi chớp mắt, hơi tủi thân

Bất cứ ai vô duyên vô cớ đụng phải "người cũ" của bạn trai, còn bị dạy dỗ một trận, đều sẽ không vui mà

Thịnh Yến Thư tiện tay xoa đầu tôi

"Chỉ là học chung mấy buổi trong cùng một phòng học, bị đồn thổi mấy hôm. Nếu biết hôm nay sẽ khiến bạn gái tôi hiểu lầm, lúc đó tôi nhất định sẽ làm rõ."

Tôi nhớ lại lần đầu gặp Thịnh Yến Thư, tôi cứ đuổi theo gọi anh là chị dâu, anh cũng không giải thích.

Dường như anh sinh ra đã không phải là người thích giải thích.

Người phụ nữ thất bại bỏ đi.

Thịnh Yến Thư ngồi đối diện tôi, nhìn tôi qua cặp kính: "Gi/ận à?"

Tôi lắc đầu: "Anh với chị dâu đều giúp em rồi, không gi/ận."

"Không gi/ận mà chọc cơm thế kia à?"

Tôi cúi đầu, phát hiện giữa bát cơm có thêm một cái hố.

Chị dâu cười nói: "Nhã Lâm ăn nói không biết nặng nhẹ, chị nghe còn thấy tức."

Thịnh Yến Thư gật đầu: "Anh sẽ đi nói rõ với cô ta, yên tâm."

Hôm nay anh trai tôi không đến, chị dâu m/ua cơm rồi để lại cho hai chúng tôi không gian riêng.

Đột nhiên, đám đông xung quanh như đàn chim bị gi/ật mình, *ào* một tiếng tản ra.

Xung quanh lập tức yên tĩnh đi nhiều.

Tôi gặm cánh gà, ngơ ngác nhìn quanh, phát hiện bên cạnh đột nhiên có một ông chú ngồi xuống.

Tóc điểm bạc, mặt mũi nghiêm nghị, có chút... quen mặt.

Chương 10:

Người chưa kịp né h/oảng s/ợ gọi một tiếng: "Viện trưởng Thịnh."

Tôi vừa nghe, sợ đến mức *bật* dậy khỏi ghế, lắp bắp: "Cháu chào chú ạ."

Vẻ mặt Thịnh Yến Thư lạnh đi: "Con đã nói với bố rồi, vẫn chưa đến lúc, đừng dọa em ấy."

Nói xong anh kéo tôi qua, lấy giấy ăn lau sạch tay: "Ăn no chưa?"

Tôi gật đầu.

"Ăn no rồi thì đi."

Thịnh Yến Thư che chở tôi đứng dậy.

Bố anh ho nhẹ một tiếng: "Bố chỉ đến xem mà thôi."

Tôi đột nhiên thấy đi thẳng thế này không hay lắm, "con dâu x/ấu" cũng phải ra mắt bố mẹ chồng mà, tôi lí nhí:

"Chú ơi, cháu là bạn gái của Thịnh Yến Thư, lần đầu gặp mặt, mong chú chỉ giáo ạ."

Biểu cảm trên mặt bố anh y hệt Thịnh Yến Thư, nhưng nếp nhăn đuôi mắt vẫn để lộ tâm trạng vui vẻ của ông lúc này

"Xem cô bé hiểu chuyện chưa kìa, bố nuôi con bao nhiêu năm nay uổng phí. Giai Kỳ phải không, chú có nghe nói về cháu, tốt hơn Yến Thư nhà chú nhiều."

Nghe có người khen, tôi cười hì hì: "Chú ăn cơm chưa ạ?"

"Ừm..."

Bố anh đột nhiên nghĩ ra gì đó: "Chưa."

Tôi ngước đôi mắt long lanh nhìn Thịnh Yến Thư: "Anh cũng chưa ăn mà, ăn thêm chút đi."

Cách ở chung của Thịnh Yến Thư và bố anh luôn có gì đó gượng gạo.

Lúc ăn cơm, tôi cũng không chen vào được cuộc nói chuyện của họ, đa phần là trao đổi học thuật.

Bố anh hỏi, Thịnh Yến Thư đáp, chẳng mấy chốc lại im lặng.

Tôi chuồn ra ngoài, m/ua hai lon nước ngọt, một lon đưa cho chú, một lon đặt bên tay Thịnh Yến Thư, là loại anh thích uống nhất

Thịnh Yến Thư nói: "Bố không uống đâu, đưa anh——"

Chú mỉm cười hiếm hoi với tôi: "Cảm ơn nhé, Giai Kỳ."

Nói xong, dưới ánh mắt kỳ quái của Thịnh Yến Thư, ông một tay mở lon nước thành thạo.

"Chú cũng giống anh gh/ê."

Tôi lén cười với Thịnh Yến Thư.

"Ừm."

Không khí dịu đi nhiều, chú bắt đầu nói chuyện với tôi.

"Hộp thoại" của tôi một khi đã mở thì khó mà đóng lại, tôi bắt đầu thao thao bất tuyệt.

Chú nghe rất hứng thú, Thịnh Yến Thư cúi đầu, chậm rãi gắp thức ăn cho tôi.

Bữa cơm ăn rất vui vẻ, trước khi đi, chú cười nói:

"Cháu với Tiểu Vưu đều rất ổn, sau này hay đến nhà chơi nhé."

Tôi vội gật đầu, chợt hiểu ra, "Tiểu Vưu" trong miệng ông là Vưu Xuyên Trạch.

Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.

Bên kia Vưu Xuyên Trạch loẹt xoẹt chạy tới, thở hồng hộc: "Ố! Viện trưởng! Hôm nay chú cũng qua đây ăn cơm ạ?"

Chú lập tức quay lại vẻ uy nghiêm ban nãy, nghiêm mặt: "Đến xem con dâu tương lai."

Vưu Xuyên Trạch cười khan vài tiếng: "Em gái cháu hoạt bát hơn, cháu thấy Thịnh Yến Thư trầm quá, hợp với kiểu này."

Chú gật đầu: "Chú cũng thấy vậy."

Nói xong ông vỗ vai Vưu Xuyên Trạch: "Tiểu Vưu à, phúc tốt đấy."

Vưu Xuyên Trạch không hiểu gì, trợn tròn hai mắt nhìn tôi.

Tôi cười hì hì: "Tiểu Vưu, Viện trưởng khen anh đấy."

Vưu Xuyên Trạch ném cho tôi một ánh mắt cảnh cáo, tiễn Viện trưởng đi rồi mới sợ hãi ghé sát lại: "Diệt Tuyệt Sư Tôn xuất hiện rồi, Diệt Tuyệt Sư Thái đâu?"

"Mẹ anh đi công tác, không ở đây."

Thịnh Yến Thư nói.

Vưu Xuyên Trạch lo đến nhảy dựng lên: "Sao cậu lại để Giai Kỳ đụng phải ông ấy! Còn muốn yêu đương nữa không!"

Anh ta kéo tôi nhìn trái nhìn phải: "Lúc nãy không m/ắng em chứ?"

"Không ạ."

"Sau này tốt nhất đừng ăn ở đây nữa, cậu báo trước cho bố mẹ cậu đi, làm công tác tư tưởng trước đã."

Vưu Xuyên Trạch mách nước cho Thịnh Yến Thư.

Lúc này tôi mới biết, bố mẹ Thịnh Yến Thư bị đồng nghiệp thân ái gọi là: Vợ chồng Diệt Tuyệt

Không hay cười nói, chỉ bàn công việc, ở tầng lớp lãnh đạo đã lâu, làm việc quyết đoán, sấm rền gió cuốn.

Tóm lại là hai chữ: Mạnh mẽ

Hèn gì tính cách Thịnh Yến Thư nhạt nhẽo như vậy, cũng không thích nhắc đến bố mẹ mình.

Ban đầu Vưu Xuyên Trạch phản đối kịch liệt tôi yêu Thịnh Yến Thư, chính là sợ tôi về nhà anh bị b/ắt n/ạt.

"Em thấy chú tốt mà."

Vưu Xuyên Trạch mặt mày đ/au đớn: "Xong rồi, bị tẩy n/ão rồi."

Trên đường về, tôi kéo tay Thịnh Yến Thư: "Em không sợ về nhà anh ra mắt bố mẹ đâu."

Thịnh Yến Thư cụp mắt nhìn tôi, một lúc lâu không nói.

"Này! Anh gh/ét bỏ em rồi à?"

Thịnh Yến Thư thở dài, kéo tôi vào lòng.

Mùi th/uốc khử trùng thanh mát bao quanh tôi, trên đỉnh đầu, anh nhẹ nhàng nói: "Giai Kỳ, em chắc chắn muốn gả cho anh chứ?"

Tôi cười hì hì: "Chưa chắc đâu, anh đã cầu hôn đâu. Có người cứ muốn từ từ, nhưng anh ấy quên mất trên đời có một kiểu người, làm gì cũng nhanh. Mọi người cứ nói em nhỏ, nhưng 24 tuổi, trưởng thành 6 năm rồi, dựa vào đâu mà mọi người cho rằng, em không thể tự chịu trách nhiệm cho mình?"

Trong đáy mắt Thịnh Yến Thư có gì đó lóe lên, anh nâng má tôi, cúi đầu hôn xuống.

Một chiếc xe chậm rãi lái vào cổng bệ/nh viện, cuối cùng dừng bên cạnh chúng tôi, cửa kính hạ xuống: "Yến Thư, tối nay về nhà ăn cơm."

Tôi hét lên một tiếng, úp mặt vào lòng Thịnh Yến Thư.

Thịnh Yến Thư ôm tôi, hỏi: "Mẹ, sao mẹ về sớm thế?"

Chương 11:

Hôm nay không nên ra đường à?

Bố mẹ chồng tương lai đều gặp hết rồi.

Giọng cô trong xe lạnh lùng: "Giải quyết chuyện đại sự cả đời của con trước."

Mặt tôi đỏ bừng, lúng túng xoay người, cúi đầu

"Cháu chào cô ạ, cháu là bạn gái của Thịnh Yến Thư, lần đầu gặp mặt, mong cô chiếu cố."

Vẫn là câu nói y hệt.

Cô trong xe mặc một bộ vest đen, tóc búi cao gọn gàng sau gáy.

Chuẩn một nữ cường nhân sự nghiệp.

Ánh mắt cô dừng trên người tôi, đột nhiên hỏi: "Ăn kẹo không?"

Cô đưa một gói kẹo từ cửa sổ xe ra.

"Về vội quá, không m/ua được đặc sản gì, kẹo ở đó ngon lắm, cầm đi."

"Cháu cảm ơn cô ạ..."

"Cầu hôn chưa?"

Thịnh Yến Thư nói: "Chưa ạ."

Cô gật đầu: "X/á/c định rồi thì nhanh lên. Tối nay Giai Kỳ có rảnh không?"

Không đợi Thịnh Yến Thư nói, tôi vội gật đầu: "Cháu rảnh ạ."

Nụ cười nhạt xuất hiện trên mặt cô: "Tốt, vậy cùng đến nhé."

Xe từ từ chạy đi, tôi cầm túi kẹo, hét lên: "Em sắp ra mắt bố mẹ chồng rồi! Làm sao bây giờ! Em còn chưa trang điểm ăn diện!"

Thịnh Yến Thư thở dài: "Em thế này rất tốt, bố mẹ rất thích em."

"Sao anh biết?"

Thịnh Yến Thư cười cười: "Nói thật, bao nhiêu năm nay, bố anh chưa bao giờ uống nước ngọt, mẹ anh cũng chưa bao giờ ăn kẹo."

"Em còn chưa kịp thể hiện sức hút mà... sao họ đã thích em rồi?"

"Anh trai em ở trước mặt hai vị đó, xưa nay vẫn rất được lòng họ."

Cho nên là yêu ai yêu cả đường đi?

Tôi được thơm lây Vưu Xuyên Trạch.

Danh sách chương

5 chương
17/06/2026 01:57
0
17/06/2026 01:57
0
17/06/2026 01:57
0
17/06/2026 01:57
0
17/06/2026 01:57
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu