BẠCH ĐẦU NGÂM

BẠCH ĐẦU NGÂM

Chap 3

13/04/2026 11:27

6.

Thái tủ cứ mùng Một và Mười lăm hàng tháng đều đến dùng bữa tối với ta.

Hôm nay lại bất thường. Mãi đến giờ Dậu ba khắc, vẫn không thấy bóng dáng Thái tử đâu. Ta đang định dặn Kh/inh La đến Đông cung xem sao, thì một tiểu thái giám lại lảo đảo xông vào.

"Hoàng hậu nương nương, không, không hay rồi! Thái tử Điện hạ và Nhị hoàng tử sau khi tan học chẳng biết sao lại động thủ... Thái tử điện hạ bị ngã xuống nước!"

Ta chạy đến Đông cung thì Thái tử đã sốt cao hôn mê, bất tỉnh nhân sự.

Thằng bé năm nay mới mười tuổi. Khuôn mặt nhỏ nhắn lún sâu trong chăn gấm, trắng bệch không còn chút sắc màu. Ánh nến trong điện lạnh lẽo, chỉ có hai cung nữ bưng chậu đồng, lau mồ hôi cho Thái tử.

"Thái y đâu?" Ta nhìn quanh một lượt, cau mày.

Cung nữ r/un r/ẩy quỳ xuống, giọng nói lẫn cả tiếng khóc: "Nhị hoàng tử cũng bị thương, Thuần phi nương nương đã gọi cả Thái y viện qua đó rồi ạ..."

Ta nghiến ch/ặt răng, khoang miệng thậm chí còn có mùi m/áu.

Thuần phi, quá đáng lắm rồi!

Ta đang định đến Di Xuân Cung, thì Thái tử lại thút thít nắm lấy tay áo ta.

"Kỳ Nhi gây rắc rối cho Mẫu hậu rồi!" Thằng bé h/oảng s/ợ run run hàng mi, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống: "... Nhưng mà, Lý Ngạn hắn đáng ch*t! Chuyện này không liên quan đến Mẫu hậu, Phụ hoàng muốn trách cứ thì cứ ph/ạt con!"

Thằng bé đã sốt đến mê man, nhưng vẫn cứ khóc. Lòng ta đ/au như c/ắt.

Thằng bé là con trai trưởng của Lý Thừa Cảnh, đứa bé vừa sinh ra đã được phong làm Thái tử. Lẽ ra phải cao cao tại thượng, vạn phần vinh sủng. Bây giờ, lại chỉ vì ta, người mẹ ruột không được sủng ái, mà bị một Nhị hoàng tử b/ắt n/ạt đến mức này.

"Tất cả đều là lỗi của Mẫu hậu!" Ta nắm ch/ặt bàn tay nhỏ bé của thằng bé, nhẹ giọng hứa hẹn: "Mẫu hậu sẽ lấy lại toàn bộ những thứ mà Kỳ Nhi xứng đáng có được."

Thái tử thút thít nói gì đó, ta không nghe rõ.

Lý Thừa Cảnh thiên vị Thuần phi của hắn. Ta dù không bận tâm, nhưng cũng phải bảo toàn cho Thái tử của ta.

Ngày xưa, quả thật là ta đã sai.

"Kh/inh La!" Ta tháo ngọc bội tượng trưng cho thân phận Hoàng hậu bên hông, "Cầm cái này đến Di Xuân Cung, bảo tất cả Thái y đều đến Đông cung."

"Còn nữa, Nhị hoàng tử không tôn trọng huynh trưởng, bất hiếu bất kính, lập tức áp giải hắn đến Đông cung tạ tội. Mang theo cấm vệ Đông cung, kẻ nào kháng chỉ, g.i.ế.c không tha."

7.

Thuần phi dẫn Nhị hoàng tử khóc lóc thút thít đến. Khóe mắt Nhị hoàng tử bị vỡ, sưng lên một cục to.

"Hoàng hậu nương nương!" Nàng ta khóc như hoa lê dính hạt mưa, "Là Thái tử ra tay trước! Chuyện này, cung nữ thái giám ngoài Thượng Thư Phòng đều là nhân chứng!"

Trên tay ta nặng trĩu, là Thái tử nắm c.h.ặ.t t.a.y áo ta. Ta vỗ nhẹ an ủi, đứng dậy ra ngoại điện.

"Nhị hoàng tử va chạm Thái tử trước, Thái tử thân là huynh trưởng, dạy dỗ đệ đệ, là lẽ Trời Đất. Thái tử thân thể quý giá, lại bị hại ngã xuống hồ, ngươi dám nói Nhị hoàng tử không có lòng mưu nghịch?!"

Thuần phi trợn tròn mắt. Ngày xưa, nàng ta được thánh sủng, ta ở đâu cũng nhường nhịn. Làm gì có lúc nào đối đầu gay gắt như thế này.

"Người đâu—!" Ta lạnh lùng mở lời: "Nhị hoàng tử va chạm chủ nhân Đông cung, cấm túc nửa năm, chép lại 'Tứ thư' một lượt cho cẩn thận."

Thuần phi lập tức hoảng lo/ạn. Đại lễ tế trời chỉ còn hai tháng nữa, nàng ta ngày ngày thổi gió bên tai, chính là muốn Lý Thừa Cảnh lúc đó có thể mang Nhị hoàng tử đi, lấn át Thái tử một đầu.

Nàng ta mấp máy môi, còn chưa kịp lên tiếng, trong mắt chợt sáng lên: "Bệ hạ!"

Lý Thừa Cảnh mặc y phục thường, phong trần mệt mỏi bước qua ngưỡng cửa. Chắc là vừa nhận được tin, đã vội vàng chạy đến.

"Bệ hạ, Ngạn Nhi bị Thái tử đ/á/nh vỡ mặt, còn suýt m/ù mắt."

Mỹ nhân rơi lệ, ta trông thấy mà còn thương.

"Hoàng hậu nương nương lại vì tư oán với thần thiếp, mà còn muốn khắc nghiệt với Ngạn Nhi… Ngài phải làm chủ cho thần thiếp!" Thuần phi mềm mại như không xươ/ng, ngã vào lòng hắn.

Nhưng lại hụt hẫng.

Lý Thừa Cảnh sợ hãi mà "đùng đùng đùng" lùi lại ba bước.

Kỷ công công phía sau theo bản năng tiến lên, muốn đỡ nàng ta.

Thuần phi không muốn, cố tình đổi hướng.

"A!" Hướng ngã của nàng ta quá kỳ quái, đến mức không cẩn thận, bị trẹo chân.

Lý Thừa Cảnh vẫn còn hoảng h/ồn. Hắn chỉ vào Thuần phi, đầy vẻ u oán mách ta: "Yểu Yểu, ta trong sạch! Là nàng ta tự dưng sáp lại gần đấy chứ!"

Mặc dù Thuần phi không chạm vào hắn, hắn vẫn chán gh/ét phủi phủi tay áo, ánh mắt quét qua những cung nhân đang sững sờ trong điện: "Ngẩn ra làm gì? Hoàng hậu dặn gì, thì cứ thế mà làm. Kẻ nào chống đối Hoàng hậu, gi*t, không, tha!"

Nhị hoàng tử khóc lóc bị kéo đi, Thuần phi không thể tin nổi trừng lớn đôi mắt xinh đẹp: "Bệ hạ! Bệ hạ! Ngạn Nhi oan uổng mà—! Bệ hạ—!"

"Ồn ào c.h.ế.t đi được!" Lý Thừa Cảnh cau mày, "Kéo xuống!" Nói xong, hắn nhanh nhẹn ngồi xuống bên cạnh ta, lục lọi trong lòng một lúc, rồi lấy ra một gói giấy dầu.

"Yểu Yểu, ta m/ua bánh ngọt cho nàng này! Xếp hàng lâu lắm đấy." Vừa nói, hắn vừa chăm chú nhìn ta với đôi mắt sáng rực, không có chút bạo ngược nào: "Nàng mau nếm thử xem! Mặc dù hương vị không bằng Kim Lăng, nhưng đã là ngon nhất kinh thành rồi."

Ta lướt mắt nhìn y phục thường trên người hắn: "Vậy cả ngày hôm nay, ngươi ở ngoài cung m/ua bánh ngọt?"

Lý Thừa Cảnh sờ sờ mũi, cười ngượng.

Ta biết tại sao.

Khi còn thiếu niên Lý Thừa Cảnh chọc gi/ận ta, lúc không dỗ được, hắn sẽ đi khắp các con phố, tìm m/ua đồ ăn ngon cho ta. Nhiều năm qua, vẫn luôn như vậy.

Ta nhìn gói bánh ngọt vẫn còn hơi ấm vì được giữ trong lòng, đột nhiên cảm thấy vô lực hơn bao giờ hết.

"Lý Thừa Cảnh—!" Ta hít một hơi thật sâu, bỗng nhiên trong nội điện, một bóng dáng nhỏ nhắn đột nhiên bước ra.

"Nhi thần bái kiến Phụ hoàng, Mẫu hậu!"

Danh sách chương

3 chương
13/04/2026 11:27
0
13/04/2026 11:27
0
13/04/2026 10:37
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu