Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Các đồng chí, đoạn ghi âm mà đồng chí Hoàng Hải Yến dùng mạng sống để đổi lấy này rất tà/n nh/ẫn, nhưng chúng tôi vẫn quyết định để mọi người cùng nghe."
"Chỉ có sau khi nghe, các đồng chí mới có sự hiểu biết thấu đáo về lũ tội phạm, mới có thể làm được việc không sợ hãi, không nương tay vào thời khắc mấu chốt!"
Giọng cục trưởng Hoàng tuy hùng h/ồn nhưng không giấu nổi nỗi xót thương.
Cả hội trường im phăng phắc, một đồng đội bước lên bật đoạn ghi âm.
Lúc đầu tiếng ồn xì xào, nhưng chẳng mấy chốc đã nghe rõ giọng nói.
Nam 1: "Nói! Mày có phải là do lũ nội gián phái đến không? Mẹ nó mày chính là một nội gán đúng không?"
Người phụ nữ vừa khóc vừa nói: "Không, thật sự không phải... hu hu hu... xin các anh tha cho tôi, tôi thật sự không biết gì cả..."
Tiếng khóc thảm thiết như d/ao cứa vào th/ần ki/nh tôi.
Đây là giọng của ai, chúng tôi đều rõ.
Nam 2: "Còn cãi? L/ột sạch quần áo nó ra! Ba con kia, lại đây phụ tao!"
Nữ: "Đừng... xin các anh đừng..."
Tiếp theo là tiếng la hét giãy giụa của người phụ nữ.
Nam 1: "Chúng mày c/ắt hết quần áo nó ra, xem trong người có giấu cái gì không!"
Chúng tôi đều biết "ba con kia" chỉ ai.
Nam 3: "Con đĩ này dáng cũng khá đấy, để tao làm trước, trói ch/ặt hai chân nó lại!"
Nam 1 và nam 2 cười khẩy rồi thốt ra chuỗi ngôn từ bẩn thỉu.
Người phụ nữ khẩn khoản van xin nhưng không ngăn được hành vi dã man của chúng.
Nam 1: "Mẹ nó mày thế này đã không xong rồi à? Mau cút sang một bên hít vài hơi mà nghỉ ngơi đi, để tao để tao!"
Lúc này, giọng cô gái đã trở nên đi/ên lo/ạn: "Đừng... hu hu... tôi thật sự không phải... tôi thật không biết gì, xin tha cho tôi, tôi sẽ không hé răng nửa lời..."
Những đoạn ghi âm sau còn k/inh h/oàng hơn.
Đó là bằng chứng x/á/c thực cho kết quả khám nghiệm tử thi.
Trong băng ghi âm, tiếng mấy gã đàn ông vừa vận hành công cụ vừa mô tả cách chúng sẽ tr/a t/ấn cô gái, đồng thời thực hiện đúng như lời đe dọa.
Chúng dùng d/ao rạ/ch da thịt cô, tránh động mạch, chỉ c/ắt nông để gây đ/au đớn.
Trên người cô ấy có hàng chục vết thương, nhưng khám nghiệm tử thi chỉ thấy vết thương trên mặt.
Chúng dùng kìm bẻ từng chiếc răng cô, rửa sạch rồi giễu cợt bắt cô ngắm nghía.
Chúng c/ắt đ/ứt ngón tay rồi nhét vào chỗ kín, buông lời đùa cợt tà/n nh/ẫn rằng đang giúp cô ấy tự an ủi.
Chúng nhổ móng tay, móng chân từ từ, chỉ để ép cô nhận mình là cảnh sát.
Nhưng cô không khai.
Đến cuối cùng, cô ấy đã không còn phát ra tiếng được nữa, dây thanh quản có lẽ đã bị rá/ch, cô ấy đang đứng bên bờ vực của cái ch*t, có lẽ mắt cũng không mở ra được nữa.
Vì vậy, để ép cô ấy tiếp tục mở mắt nhìn mình bị tr/a t/ấn, chúng trực tiếp dùng dụng cụ không rõ tên móc ra một con mắt của cô ấy.
Cô ấy sắp ch*t rồi.
Nhưng vì chúng chưa nghe được nội dung chúng muốn nghe, nên chúng lại c/ắt đi phần lớn lưỡi của cô ấy.
Cô ấy cuối cùng cũng ch*t rồi.
Quá lâu.
Suốt thời gian đó, nắm đ/ấm tôi không lúc nào buông lỏng.
Nghe đoạn ghi âm, tôi thậm chí chỉ hy vọng cô ấy có thể ch*t thật nhanh.
Nhưng ngay cả điều đó, dưới tay lũ buôn m/a túy tàn á/c, cũng trở thành xa xỉ.
Sau đó, tôi nghe thấy giọng ba chị em Trần Lệ Lệ, chúng đã x/é rá/ch hết quần áo Hoàng Hải Yến mà không phát hiện thứ gì khả nghi.
Chúng không nhận ra chiếc khuy trang trí kia thực chất là thiết bị ghi âm.
Mãi đến phút cuối, chúng mới đồng ý với nhau - Bắt nhầm người rồi.
"Đây chỉ là một con nhỏ bình thường thôi à?"
"Bỏ đi, người cũng ch*t rồi, tìm ít quần áo mặc vào, tìm cách nào đó xử lý cho xươ/ng tan thịt nát, dù sao cũng bị thương thành thế này rồi."
"Được được được, phí thời gian của chúng ta, vậy mà không phải cớm..."
"Tao đã nói mà, chúng ta hành sự kín kẽ như vậy, lũ cớm ng/u ngốc đó làm sao có thể phát hiện được?"
"Im đi, xử lý nhanh lên..."
Lũ buôn m/a túy này không phát hiện ra thân phận Hoàng Hải Yến. Chúng chỉ nghi ngờ thôi.
Nhưng chỉ vì nghi ngờ mà có thể tr/a t/ấn một người bình thường đến ch*t, q/uỷ dữ cũng không tà/n nh/ẫn đến thế!
Cuối đoạn băng, lũ q/uỷ này nói rằng vì không có cảnh sát nhúng tay, chúng phải nhanh chóng hoàn thành mẻ hàng.
Chúng đang gấp rút giao hàng.
Chương 10
Chương 21
Bình luận
Bình luận Facebook