Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Câu Trả Lời Muộn Màng
- Chương 35.
Kinh Thị lạnh sớm, gió đêm tạt vào người đã nhuốm chút hơi lạnh.
Cây xanh ven đường được quy hoạch rất đẹp, nhưng dẫu cho có là chốn phồn hoa đô hội đèn xỉn rư/ợu say, thì vẫn luôn mang đến cảm giác thành phố này thiếu vắng đi chút tình người.
Hạ Thắng gọi gi/ật tôi lại khi tôi rời tiệc sớm, trong giọng nói mang theo sự lo lắng: "Đường đi còn chẳng vững, cậu vội vã đi đâu thế."
Tôi xua xua tay: "Tôi đến bệ/nh viện một chuyến, phải bắt tay vào làm thủ tục chuyển viện cho mẹ tôi thôi."
Hạ Thắng ngớ người: "Vì Lạc Trạch ư?"
"Ừm." Tôi gật đầu trong cơn váng vất: "Thực ra tôi vốn đã luôn tìm ki/ếm một trung tâm phục hồi chức năng phù hợp rồi."
Tôi không hề có ý định để mẹ tôi phải thơm lây nhà họ Lạc cả đời... Tôi không muốn tạo thêm cơ hội cho bất kỳ ai nắm thóp mình nữa.
Việc Lạc Trạch trở về, chỉ là giọt nước tràn ly đẩy nhanh tiến độ của chuyện này mà thôi.
Cổ tay bỗng nhiên chùng xuống, một lực kéo đột ngột khiến tôi lảo đảo bước chân chực ngã.
Bóng dáng vừa quen thuộc lại vừa xa lạ ấy bao trùm lấy tôi, người vừa bất thình lình xuất hiện đó mạnh bạo lôi tuột tôi đi về phía con hẻm tối tăm đằng sau quán ăn.
Hạ Thắng vội vã đuổi theo: "A Trạch, cậu..."
Lời chưa kịp nói hết đã bị một giọng nói lạnh băng c/ắt ngang: "Đừng có bám theo."
Lưng bị va mạnh vào tường, người nọ ép ch/ặt cổ tay tôi đ/è mạnh lên mặt tường, lớp xi măng cọ xát khiến mu bàn tay tôi đ/au rát.
Cảm giác nguy hiểm ập thẳng vào mặt.
Lạc Trạch, anh đã thay đổi rất nhiều, dáng người cao hơn, bờ vai rộng hơn, giọng nói cũng trầm thấp và lạnh lẽo hơn.
"Phương Tích Niên, nhìn tôi bị đùa giỡn hết lần này đến lần khác, cô thấy rất có thành tựu đúng không?"
Tôi nuốt nước bọt, lực giam cầm ở cổ tay ngày một siết ch/ặt.
"Có phải bất cứ ai, chỉ cần đưa tiền, cô đều có thể mang tôi ra trao đổi?"
Sự lạnh lẽo từ bức tường thấm đẫm vào sống lưng, tôi cũng tỉnh táo hơn phần nào.
Nơm nớp lo sợ suốt mấy năm trời, đến khi thực sự phải đối mặt với lúc thanh toán n/ợ nần, tôi lại bất giác thở phào nhẹ nhõm.
Thế này cũng tốt, dù sao thì cũng nên có một sự chấm dứt.
"Lạc Trạch, cậu không nên hỏi tôi tại sao lại mang cậu ra trao đổi.”
"Mà nên tự ngẫm lại xem, tại sao cậu lại biến bản thân thành thứ tiền cược để tôi có thể tùy ý đem ra giao dịch."
Tôi luôn tâm niệm rằng, con người bắt buộc phải mang lòng cảnh giác với bất cứ kẻ nào không phải là chính bản thân mình.
Sự ỷ lại thái quá chính là tự tay trao cho đối phương ngòi n/ổ để làm tổn thương chính mình.
Lạc Trạch khẽ cười một cái, kề sát bên tai tôi, thì thầm từng chữ một.
"Phải rồi, tôi của trước đây, chính là hèn mọn như thế đấy.”
Chương 16:
"Nhưng Phương Tích Niên này, một kẻ l/ừa đ/ảo như cô, dựa vào cái gì mà được sống tự tại đến vậy?"
Bàn tay còn lại của anh bóp ch/ặt lấy cổ tôi, từ từ siết lại.
Bàn tay nhàn rỗi của tôi bấm mạnh vào rãnh ngón cái của anh: "Đã không có năng lực gạt bỏ các lựa chọn, thì đừng oán h/ận khi mình không phải là người được chọn."
Đã không có vốn liếng để trở thành sự ưu tiên, thì nên chuẩn bị sẵn tinh thần bị vứt bỏ bất cứ lúc nào.
"Bài toán trắc nghiệm ấy, nếu đặt trước mặt Phương Tích Niên và Lạc Trạch của năm mười tám tuổi, thì đáp án mãi mãi không bao giờ thay đổi."
Còn Lạc Trạch thì ghim ch/ặt ánh mắt vào tôi, ánh nhìn sâu hoắm, như thể h/ận tôi thấu xươ/ng, h/ận không thể l/ột da nuốt sống tôi ngay lập tức.
Chương 57.
7
7
Chương 11
Chương 110: Nghiền xương
7 - END
Chương 10
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook