Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ngày đại tiệc cuối cùng cũng đến.
Lâm Cảnh bước vào phòng thay đồ, tặng tôi một sợi dây chuyền kim cương lấp lánh. Anh ta tự tay đeo nó lên cổ tôi, hơi thở nóng hổi phả vào tai khiến tôi rùng mình.
“Hôm nay em là người phụ nữ đẹp nhất, Dĩnh Dĩnh.”
Tôi soi gương, nhìn sợi dây chuyền – một xiềng xích đắt tiền. “Cảnh, lát nữa trên sân khấu, dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng phải đứng về phía em nhé?”
Anh ta khựng lại một chút, ánh mắt hơi d/ao động nhưng rồi nhanh chóng lấy lại vẻ tự tin: “Tất nhiên rồi. Anh là chồng em mà.”
Chúng tôi bước xuống sảnh chính của khách sạn. Ánh đèn flash từ phóng viên chớp liên hồi. Tôi thấy Thẩm Duyệt đang đứng đó, lộng lẫy và kiêu hãnh, chuẩn bị sẵn sàng cho màn kịch chiếm đoạt cổ phần. Tôi cũng thấy Cố Thừa đứng ở góc khuất, anh khẽ gật đầu với tôi. Hệ thống điều khiển âm thanh và ánh sáng của khách sạn đã bị người của Cố Thừa bí mật tiếp quản.
Buổi tiệc bắt đầu trong tiếng nhạc giao hưởng du dương. Lâm Cảnh bước lên bục, cầm micro với dáng vẻ của một quý ông lịch lãm.
“Cảm ơn mọi người đã đến chung vui trong ngày kỷ niệm một năm ngày cưới của tôi và Thẩm Dĩnh. Chúng tôi đã cùng nhau vượt qua rất nhiều sóng gió, đặc biệt là những nỗi đ/au mà Dĩnh Dĩnh đã phải chịu đựng ba năm trước…”
Hắn bắt đầu bài diễn văn giả nhân giả nghĩa, khéo léo nhắc lại nỗi nh/ục nh/ã của tôi để tôn vinh sự cao thượng của chính mình. Phía dưới, những tiếng xì xào bắt đầu vang lên. Người ta nhìn tôi với ánh mắt thương hại xen lẫn kh/inh bỉ.
Đèn trong khán phòng vụt tắt. Một sự im lặng bao trùm, chỉ còn tiếng rì rào của máy điều hòa và nhịp tim đ/ập lo/ạn xạ trong lồng ng/ực tôi. Không phải vì sợ hãi, mà vì sự hưng phấn của một kẻ đã mài d/ao suốt một nghìn ngày đêm, cuối cùng cũng đến lúc hạ thủ.
Thẩm Duyệt đứng dưới sân khấu, tay cầm ly rư/ợu vang đỏ, môi nở nụ cười đắc thắng. Ả tin rằng chỉ vài phút nữa thôi, sau đoạn phim “hạnh phúc” kia, ả sẽ chính thức nuốt trọn Thẩm thị.
Màn hình lớn bắt đầu sáng lên.
Nhưng thay vì những hình ảnh ngọt ngào của tôi và Lâm Cảnh, một âm thanh rè rè chói tai vang lên, theo sau đó là một khung cảnh rung lắc, mờ ảo nhưng đủ để nhìn rõ.
Đó là một căn phòng khách sạn quen thuộc. Căn phòng mà ba năm trước tôi đã bị kéo vào địa ngục.
Cả khán phòng bỗng chốc im bặt. Những tiếng xì xào tắt ngấm.
Trên màn hình, tôi của ba năm trước đang nằm rũ rượi trên giường, đôi mắt đờ đẫn vì th/uốc. Nhưng góc quay lần này không phải là góc quay của đoạn livestream năm xưa. Đây là góc quay rộng từ camera giấu kín ở góc trần nhà.
Trong khung hình, một người đàn ông mặc vest lịch lãm bước vào. Anh ta không hề chạm vào tôi. Anh ta đứng đó, lạnh lùng rút điện thoại ra, ra lệnh cho đám bảo vệ đang đứng xung quanh:
“Livestream đi. Nhớ chọn góc nào trông cô ta lăng loàn nhất ấy. Chỉ cần danh tiếng của Thẩm Dĩnh tan nát, ghế chủ tịch sẽ thuộc về Thẩm Duyệt.”
Gương mặt người đàn ông đó quay lại. Ánh sáng từ màn hình điện thoại soi rõ từng đường nét trên khuôn mặt Lâm Cảnh – vị chồng “vĩ đại” đang đứng cạnh tôi lúc này.
“Cái gì thế này?” “Đó không phải là Lâm tổng sao?” Tiếng xôn xao bùng n/ổ như một quả bom.
Lâm Cảnh sững sờ, ly rư/ợu trên tay anh ta rơi xuống sàn, vỡ tan tành. Sắc mặt anh ta từ tái mét chuyển sang trắng bệch như x/á/c ch*t. Anh ta cuống cuồ/ng gào lên với nhân viên kỹ thuật:
“Tắt đi! Tắt ngay cho tôi! Có kẻ hack hệ thống rồi!”
Nhưng không ai nhúc nhích. Người của Cố Thừa đã khóa ch/ặt mọi lối vào phòng điều khiển.
Đoạn phim tiếp tục chuyển cảnh. Lần này là âm thanh ghi âm cuộc gọi vệ tinh mà chú Trần đã đưa cho tôi. Giọng của Lâm Cảnh vang lên đều đều, lạnh lùng đến rợn tóc gáy:
“Dọn dẹp chiếc máy bay đó cho sạch sẽ vào. Nhớ là đừng để tìm thấy th* th/ể của vợ chồng lão Thẩm. Cứ để họ mất tích vĩnh viễn ngoài biển là tốt nhất.”
Tôi cảm nhận được Thẩm Duyệt đứng cạnh tôi bắt đầu r/un r/ẩy. Ly rư/ợu trên tay ả đổ lênh láng vào chiếc váy trắng đắt tiền, trông như những vết m/áu loang lổ. Ả lắp bắp: “Không… không phải… đây là giả mạo! Chị Dĩnh, chị làm gì vậy?”
Tôi không trả lời ả. Tôi từ từ bước lên phía trước, đứng ngay giữa sân khấu, dưới ánh đèn spotlight duy nhất còn sót lại. Tôi cầm lấy micro từ tay Lâm Cảnh – lúc này anh ta đã hóa đ/á, đôi mắt nhìn tôi đầy vẻ k/inh h/oàng và không tin nổi.
“Mọi người hỏi tại sao tôi làm vậy ư?” Tôi nhìn thẳng vào ống kính máy quay của hàng chục phóng viên đang livestream trực tiếp. “Ba năm qua, tôi đã sống trong sự s/ỉ nh/ục. Tôi bị cả nước mắ/ng ch/ửi, bị xua đuổi như một con hủi, bị người chồng này ‘c/ứu rỗi’ bằng sự dối trá tàn đ/ộc nhất.”
Tôi quay sang nhìn Lâm Cảnh, nở một nụ cười rạng rỡ nhưng không chạm đến đáy mắt:
“Anh nói anh yêu tôi sao? Anh yêu tôi đến mức gi*t cha mẹ tôi, phá hủy danh dự của tôi, rồi dùng sự thương hại để giam cầm tôi sao? Lâm Cảnh, th/uốc mà anh ép tôi uống năm đó, vị của nó… hôm nay tôi muốn anh cũng phải nếm thử một chút.”
Vừa dứt lời, Lâm Cảnh bỗng ôm lấy cổ họng, hơi thở anh ta trở nên dồn dập. Anh ta quỵ xuống sân khấu, mồ hôi vã ra như tắm, đôi mắt vằn đỏ nhìn tôi trân trân.
“Cô… cô đã bỏ gì vào rư/ợu?”
“Chỉ là thứ mà anh đã dùng để ‘tạo nên’ đêm sinh nhật tuổi 20 của tôi thôi.” Tôi thì thầm vào tai anh ta, đủ để micro thu lại mọi lời nói. “Nhưng yên tâm, cảnh sát đang đợi anh ở cửa. Anh sẽ không có cơ hội tìm phụ nữ để giải tỏa đâu. Anh sẽ phải mang cái cơn khát d/ục v/ọng nh/ục nh/ã đó vào buồng giam tối tăm nhất.”
Cửa khán phòng bật mở. Cố Thừa dẫn theo một toán cảnh sát bước vào.
“Lâm Cảnh, Thẩm Duyệt, hai người bị bắt vì nghi ngờ liên quan đến vụ s/át h/ại vợ chồng ông Thẩm và dàn dựng hành vi xâm hại thân thể người khác.”
Trong sự hỗn lo/ạn của tiếng đèn flash, tiếng la hét và sự sụp đổ của một đế chế giả dối, tôi đứng đó, bình thản như một bóng m/a vừa hoàn h/ồn. Sợi dây chuyền kim cương trên cổ tôi phản chiếu ánh sáng, rực rỡ và sắc lẹm như một lưỡi d/ao vừa hoàn thành sứ mệnh của nó.
Đêm nay, Thẩm thị sẽ đổi chủ. Và đêm nay, Thẩm Dĩnh tôi, chính thức trở về từ cõi ch*t.
Chương 8
Chương 7
Chương 11
Chương 6
Chương 7
Chương 10
Chương 12
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook