Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Chó con sẽ không phản bội
- Chương 3
Thể chất và sức mạnh của Alpha cấp S vượt xa người thường.
May thay, Cố Tẫn không giỏi đá/nh nhau.
Tôi nhiều lần khiến hắn chịu thiệt thòi trong âm thầm.
Ánh mắt hắn dần nhuốm màu sát khí, cách ra đò/n càng lúc càng tàn đ/ộc.
Dần dà, phản ứng của tôi bắt đầu chậm lại.
Khi bị Cố Tẫn đá/nh gục bằng một cú đ/ấm, tôi chợt nhận thấy cơ thể có chút bất ổn.
Lúc hắn đ/è lên ng/ười tôi, nhìn xuống với vẻ kh/inh miệt, tôi mới phát hiện pheromone trong phòng đã trở nên nồng nặc từ lúc nào.
Tim đ/ập thình thịch, người nóng ran từng hồi.
“Ông chủ Cố, buổi tập hôm nay kết thúc rồi.” Giọng tôi khô khốc, không dám ngẩng mặt nhìn thẳng.
Nhưng vẫn cảm nhận rõ ánh mắt Cố Tẫn đang dần trở nên nóng rực.
“Ông chủ Cố?”
“Im đi.” Hắn lạnh lùng c/ắt ngang, nhưng vẫn không có ý định rời khỏi người tôi.
Thời gian trôi qua từng giây.
Ánh nhìn nóng bỏng của hắn như muốn th/iêu đ/ốt tôi.
Cố Tẫn hơi nhíu mày, chăm chú soi xét tôi, như muốn x/ác nhận điều gì đó.
Tôi nín thở, cầu mong hắn không nghe thấy tiếng tim tôi đ/ập thình thịch.
Đang tìm cách trốn khỏi đây thì Cố Tẫn đột nhiên đứng dậy.
Tôi vội bật dậy, cầm lấy túi thể thao lao vào phòng thay đồ.
Dưới vòi sen, hình ảnh Cố Tẫn cứ ám ảnh tôi.
Hắn không nhận ra tôi chứ?
Đúng rồi, khi tôi vào đội vệ sĩ của nhà họ Cố, hắn đã m/ù.
Lúc biết chủ nhân là nhị thiếu gia, cả đội suýt tan rã.
Danh tiếng của Cố Tẫn trong giới chúng tôi vốn đã tồi tệ.
Lần đầu gặp, Cố Tẫn đi chân trần giữa căn phòng bừa bộn, cánh tay trắng ngần rỉ m/áu từ vết c/ắt của mảnh vỡ kính.
Không ai dám lại gần.
Nhìn gương mặt đó, tôi đờ đẫn một giây rồi xông tới nắm lấy bàn tay đang rỉ m/áu, ghì ch/ặt hắn lại và hét lên với đồng đội: “Lấy hộp y tế mau!”
Cả phòng sửng sốt.
Giờ đây, tôi đã quên những lời mắ/ng ch/ửi hắn thốt ra bên tai.
Sau này đồng nghiệp hỏi: “Hắn vừa ch/ửi vừa đá/nh, sao cậu còn cười được?”
Tôi suy nghĩ nghiêm túc rồi đáp: “Trông giống con chó săn tôi từng nuôi quá, chẳng phải rất đáng yêu sao?”
“Cậu đổi tên đi, đừng gọi là Lê Kỳ nữa, gọi là Ly Kỳ cho rồi.”
Anh ta vừa dứt lời đã tròn mắt nhìn tôi.
Không phải vì câu nói kỳ quặc, mà vì Cố Tẫn đã đứng ngay sau lưng.
Hắn nghe thấy tất cả.
Từ đó, để tiện hànhz hạz tôi, hắn biến tôi thành vệ sĩ riêng.
Hắn đi đâu, tôi theo đó.
Tôi trở thành "chó dẫn đường" của Cố nhị thiếu gia.
Nghĩ tới đây, tôi bật cười ngao ngán.
Tiếng mở cửa phòng tắm vang lên.
Tôi nhíu mày tắt vòi sen.
Trong không khí bỗng lan tỏa mùi pheromone quen thuộc.
Nhận ra có người tiếp cận sau lưng, tôi chưa kịp quay đầu đã bị khóa tay ra sau, ép ch/ặt vào tường.
Giọng Cố Tẫn vang lên ngay sau gáy: “Lê Kỳ, cậu còn dám xuất hiện trước mặt tôi?”
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 11
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook