Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hóa ra Diêm Vương sống trong lời đồn lại là một kẻ sợ giao tiếp xã hội có nội tâm vô cùng phong phú?
Đã vậy thì...
Ý nghĩ đi/ên cuồ/ng trong lòng tôi tức khắc thành hình. Thay vì bị động chờ c.h.ế.t, chi bằng chủ động tấn công. Giàu sang liều trong nguy hiểm, sắc gan lớn lấn cả trời!
03.
Tôi hít một hơi thật sâu, vận dụng hết kỹ năng diễn xuất cả đời mình vào lúc này. Vẻ mặt vốn lạnh lùng cảnh giác lập tức sụp đổ, hốc mắt chỉ trong một giây đã đong đầy nước, đuôi mắt ửng hồng, cả người toát lên một vẻ đẹp vừa mong manh vỡ vụn lại vừa câu h/ồn đoạt phách.
Sau đó, dưới ánh mắt kinh hãi của tất cả mọi người và cả đám dòng bình luận bay , tôi mạnh bạo lao tới, "Ông xã ——!" Tiếng kêu thê lương mà uyển chuyển này vang vọng khắp đại sảnh đến ba vòng.
Tôi ôm ch/ặt lấy đùi Lục Kiêu, vùi mặt vào lớp vải lụa lạnh lẽo trên áo ngủ của anh ta, quẹt hết cả nước mắt nước mũi lên đó, bàn tay còn không thành thật mà nặn nặn vào khối cơ đùi săn chắc của người đàn ông, "Hu hu hu, ông xã ơi cuối cùng anh cũng đến đón em rồi! Tên khốn Giang Ngôn Thâm kia ng/ược đ/ãi em, hắn không cho em ăn cơm, còn định tống em đi đào than nữa! Em nhớ anh lắm ông xã ơi!"
Không gian rơi vào tĩnh lặng đến đ/áng s/ợ. Ngay cả ngọn lửa trong lò sưởi dường như cũng ngừng nhảy múa trong thoáng chốc.
Toàn thân Lục Kiêu cứng đờ như một tấm sắt ng/uội. Tôi có thể cảm nhận được cơ đùi của anh ta tức khắc căng cứng, con d.a.o c/ắt bít tết vốn đang cắm trên tay vịn vì tay anh ta r/un r/ẩy mà "keng" một tiếng rơi xuống đất.
Những dòng bình luận bay trực tiếp n/ổ tung:【 ??????? 】
【 Đậu xanh? Triển khai kiểu gì thế này? 】
【 Thẩm Dụ đi/ên rồi hả? Cậu ta đang gọi Lục Kiêu là ông xã? 】
【 Lục Kiêu sẽ tung một cước đ/á bay cậu ta chứ? Chắc chắn là vậy rồi! 】
Tôi cá là anh ta sẽ không làm thế.
Tôi vừa giả vờ khóc lóc, vừa lén lút bôi nước mắt nước mũi vào bộ đồ ngủ bằng tơ tằm đắt đỏ của anh ta, đồng thời dỏng tai lên nghe ngóng động tĩnh.
Bàn tay Lục Kiêu khựng lại giữa không trung, có vẻ như muốn đẩy tôi ra nhưng lại chẳng biết phải hạ thủ từ đâu. Phải mất đến nửa phút sau, từ trên đỉnh đầu tôi mới truyền đến giọng nói nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại mang theo một chút r/un r/ẩy kỳ lạ: "Cậu... gọi tôi là gì?"
Tôi ngẩng đầu lên, để lộ gương mặt hoa lê dính mưa đủ để làm mềm lòng bất cứ ai, chớp chớp đôi mắt to tròn sũng nước: "Ông xã mà. Chẳng phải em được đưa đến đây để kết hôn xung hỷ sao? Tuy rằng chưa có chứng nhận, nhưng trong lòng em, anh chính là người chồng hợp pháp duy nhất! Chỉ có anh mới c/ứu được em khỏi biển khổ thôi!"
Đồng t.ử Lục Kiêu như thể vừa trải qua một trận địa chấn. Tôi nhìn thấy rõ mồn một cái biểu cảm kaomoji trên đầu anh ta biến thành một quả cà chua đỏ rực khổng lồ đang n/ổ tung: (///Д///)
【 Cậu ấy gọi mình là ông xã! 】
【 Cậu ấy ôm đùi mình! 】
【 Mềm quá... thơm quá... c/ứu mạng, chân mình không cử động nổi nữa rồi! Đây chính là vợ sao? 】
Đặt cược đúng rồi. Đây mà là Diêm Vương sống gì chứ, rõ ràng là một chú ch.ó đực đơn thuần đầy tình cảm.
"Buông tay." Lục Kiêu cố lấy lại thể diện, giọng nói lạnh lùng cứng nhắc nhưng rõ ràng là thiếu đi sự tự tin.
"Em không buông!" Tôi không những không buông mà còn ôm ch/ặt hơn, cả người như một chú gấu túi treo trên chân anh ta, mặt còn cọ cọ vào phần bụng dưới, "Trừ khi anh hứa không g.i.ế.c em, không đem em cho cá sấu ăn, lại còn phải cho em ăn cơm nữa!"
Khóe miệng Lục Kiêu gi/ật giật: "Ai bảo tôi định đem cậu đi cho cá sấu ăn?"
"Bên ngoài ai cũng đồn thế cả!" Tôi hùng h/ồn chỉ tay vào vị quản gia đang đứng đờ người ra bên cạnh, "Có phải ông không? Có phải ông bảo sẽ băm vằm tôi ra không?"
Quản gia: "???"
Ông quản gia sợ tới mức bùm một tiếng, quỳ sụp xuống: "Gia chủ! Oan uổng quá!"
Lục Kiêu hít một hơi thật sâu, dường như đang nỗ lực kìm nén cảm xúc nào đó - hoặc là sự x/ấu hổ. Anh ta cúi xuống nhìn tôi, ánh mắt vô cùng phức tạp.
(/ω)
【 Không thể để cậu ấy khóc được. 】
【 Tuy rằng hơi ồn ào... nhưng... nhưng cậu ấy ôm ch/ặt quá. 】
【 Giữ lại đi. Dù sao trong nhà cũng đang thiếu một linh vật. 】
"Đứng lên đi." Giọng Lục Kiêu khàn đi trông thấy, "Dưới đất lạnh."
04.
Tôi nhanh nhẹn bò dậy, phủi phủi bụi trên đầu gối. Lục Kiêu quay người bước đi, sải bước rất dài, có chút dáng vẻ "bỏ chạy trối c.h.ế.t".
"Đưa cậu ta tới phòng khách." Anh ta vứt lại một câu.
"Không được!" Tôi bước một bước dài đến trước mặt Lục Kiêu, dang rộng hai tay chặn đường anh ta.
Lục Kiêu phanh gấp, suýt chút nữa thì đ.â.m sầm vào lòng tôi. Anh ta cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt lại trở nên hung dữ: "Được đằng chân lân đằng đầu?"
Dòng bình luận bay: 【 Thẩm Dụ đang nhảy Disco trên bãi mìn à! Lục Kiêu gh/ét nhất là ai bước vào lãnh địa của mình! 】
Tôi kiễng chân lên, ghé sát vào tai anh ta. Hơi thở nóng hổi phả vào bên cổ, tôi hài lòng thấy vành tai anh ta lập tức đỏ bừng, "Ông xã, em sợ bóng tối." Tôi dùng giọng gió chỉ đủ hai người nghe thấy mà nói, "Phòng khách quạnh quẽ quá, lỡ có m/a thì sao? Trên người anh có sát khí nặng, có thể trừ tà. Em muốn ngủ với anh."
Yết hầu của Lục Kiêu trượt lên trượt xuống kịch liệt. Anh ta nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt từ hung dữ chuyển thành bàng hoàng, cuối cùng biến thành một sự bất lực tự sinh tự diệt.
Chương 11
Chương 12: HẾT
Chương 11: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 15: HẾT
Chương 7: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 11: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook