Nhất Giả Sinh Tồ

Chương 11

29/05/2024 18:04

11.

Tôi mơ màng trở về biệt thự nhà họ Thẩm, đầu đ/au đến mức chẳng còn sức nói với người khác một câu nào nữa.

Tôi không thèm chào hỏi Thẩm Thế Xươ/ng, đi thẳng lên lầu, quản gia gọi tôi xuống ăn tối, tôi cũng từ chối.

Tôi nằm trên giường, trong đầu toàn là cảnh tượng bố tôi rơi từ trên tầng thượng xuống ngay trước mặt tôi, m/áu tươi b/ắn lên cả người tôi, vẫn còn ấm nóng.

Mẹ tôi tưởng tôi lại lên cơn cáu kỉnh, lên lầu xem xem tôi thế nào, không ngờ tôi lại sốt cao đến mức mất ý thức. Khi tỉnh lại lần nữa, tôi đã không còn nằm trong phòng, cánh mũi tràn ngập mùi th/uốc khử trùng hăng hắc, tôi phát hiện ra bản thân đang ở trong bệ/nh viện.

Tôi mờ mịt quay đầu, thấy trên mu bàn tay cắm một cây kim truyền, chất lỏng lạnh giá đang từng giọt từng giọt dọc theo đầu kim chảy vào cơ thể tôi.

Cổ họng đ/au đến mức không nói được ra tiếng, tôi yếu ớt rên rỉ khe khẽ, chống người muốn đứng dậy, sau lưng tôi được một bàn tay khô ráo và ấm áp đỡ lấy, tôi quay đầu nhìn, là Thẩm Dục Xuyên.

Anh ta đặt một chiếc gối nhỏ vào sau lưng tôi, cố gắng để tôi ngồi thoải mái hơn một chút.

Anh ta cụp mắt nhìn tôi, hai mắt lạnh nhạt, không rõ hiện tại đang nghĩ cái gì.

“Cô không có miệng à? Không khỏe sao cứ cố chống đỡ thế hả?”

Tôi vốn muốn nói rằng mình không cố chống đỡ, chỉ là đột nhiên đổ bệ/nh mà thôi, nhưng lúc muốn mở miệng lại phát hiện cuống họng rất chát, nói không ra lời.

Thẩm Dục Xuyên mỉm cười, trông có vẻ khá vui: “Không nói được cũng tốt, ít nhất là không thể chọc tức người khác nữa.”

Tôi muốn ch/ửi lại, nhưng cổ họng đ/au quá, thôi thì từ bỏ vậy, trực tiếp dùng thủ ngữ quốc tế thông dụng đáp trả lại - giơ ngón giữa cực kỳ tiêu chuẩn.

Thẩm Dục Xuyên hiếm khi không thèm so đo với tôi, mà đi rót cho tôi một cốc nước.

Tôi nhận lấy cốc nước ấm, uống từng ngụm từng ngụm, cổ họng thoải mái hơn một chút.

Giọng tôi khàn khàn, khi nói có hơi tốn sức: “Tại … tại sao anh… lại ở đây?”

Sắc mặt Thẩm Dục Xuyên u ám, hơi mất tự nhiên: “Vậy chẳng lẽ lại để bà mẹ đã ngoài 50 của cô chăm sóc cô lúc nửa đêm à?”

Không ngờ con người anh ta cũng “kính già” phết nhỉ, nếu có thể “yêu trẻ” nữa thì tốt biết mấy.

Anh ta nói xong thì đón lấy cốc nước trong tay tôi, ngồi xuống sô pha tiếp tục lấy máy tính ra xử lý công việc.

Tôi nghiêng đầu nhìn chằm chằm anh ta.

Thẩm Dục Xuyên cũng khá là đáng thương, mẹ ruột bị bố ruột gi*t ch*t, còn được nhà họ Thẩm nhận nuôi dưới thân phận trẻ mồ côi, trong mắt người khác, đến ch*t anh ta cũng không phải là m/áu mủ ruột thịt của nhà họ Thẩm.

Có lẽ do bị tôi nhìn chằm chằm đến phát phiền, Thẩm Dục Xuyên nhíu mày nhìn tôi hỏi: “Trên mặt tôi có gì à?”

Tôi trung thực gật đầu.

Thẩm Dục Xuyên còn tưởng trên mặt mình dính gì thật, giơ tay lau mặt: “Dính gì thế?”

Tôi cực kỳ chân thành đáp: “Dính da mặt dày như cái bờ tường ấy.”

Danh sách chương

5 chương
29/05/2024 18:05
0
29/05/2024 18:04
0
29/05/2024 18:04
0
29/05/2024 18:04
0
29/05/2024 18:03
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận