Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Kỷ Ninh kéo cổ áo.
“Không sao.”
“Em vẫn chưa kiểm tra?”
“Rồi.”
“Kết quả?”
Kỷ Ninh nhìn hắn.
Tần M/ộ Sâm lập tức nói:
“Anh không có quyền hỏi.”
Cậu im lặng.
Một lúc sau mới nói:
“Không nghiêm trọng.”
“Chỉ là suy yếu.”
“Bác sĩ bảo nghỉ ngơi.”
Tần M/ộ Sâm gật đầu.
Không hỏi thêm.
Nhưng từ hôm sau, hắn không mang việc đến phòng b/ệnh nữa.
Mỗi lần xuất hiện đều thu tin tức tố kỹ hơn.
Kỷ Ninh nhận ra.
Không nói.
*
Duy An cũng nhận ra.
Một hôm bé hỏi:
“Ba lớn hết mùi rồi?”
Tần M/ộ Sâm đang c/ắt táo.
“Chưa.”
“Vậy sao con không ngửi thấy?”
“Vì ba nhỏ không thoải mái.”
Duy An lập tức nhìn Kỷ Ninh.
“Ba nhỏ đ/au?”
“Không.”
Duy An nhíu mày.
“Lại không.”
Kỷ Ninh bất lực.
“Thật sự không đ/au.”
Duy An sờ mặt cậu.
“Vậy được.”
Chỉ vậy thôi.
Không có câu chữa lành nào.
Nhưng tối đó, trước khi ngủ, bé lén kéo tay Kỷ Ninh đặt lên gối mình.
“Ba nhỏ ngủ.”
“Ba nhỏ chưa buồn ngủ.”
“Ngủ đi.”
“Vì sao?”
Duy An nhắm mắt.
“Ba lớn nói ba nhỏ mệt.”
Kỷ Ninh quay đầu.
Tần M/ộ Sâm đang đứng ngoài cửa.
Cả hai nhìn nhau.
Hắn nói:
“Anh không bảo con nói vậy.”
Duy An vẫn nhắm mắt.
“Con tự nói.”
Kỷ Ninh không biết nên cười hay gi/ận.
## Chương 8: Người Nhà Họ Tần
Lâm Uyển Như đến b/ệnh viện vào tuần thứ sáu.
Bà không đi cùng luật sư.
Không mang người.
Chỉ có tài xế chờ ngoài.
Kỷ Ninh đang ngồi chơi xếp hình với Duy An.
Thấy bà, cậu đứng lên.
“Tần phu nhân.”
Duy An ngẩng đầu.
Lâm Uyển Như nhìn đứa bé.
Rất lâu.
Kỷ Ninh bước hơi nghiêng, chắn trước giường.
Động tác nhỏ.
Nhưng bà thấy.
“Tôi không đến để đưa nó đi.”
Kỷ Ninh không trả lời.
Lâm Uyển Như nói:
“Tôi có thể nói chuyện với cậu không?”
Kỷ Ninh nhìn Duy An.
Đứa bé đang ôm khối xếp hình, nhìn người lạ.
“Ở đây nói.”
Lâm Uyển Như im lặng một lát.
“Được.”
Bà ngồi xuống.
“B/ệnh viện nói tình trạng đang tốt lên.”
“Vâng.”
“Tôi đã liên hệ với một trung tâm ở Thụy Sĩ.”
Kỷ Ninh lập tức nói:
“Không cần.”
“Tôi chưa nói muốn đưa đứa bé đi.”
“Vậy bà muốn gì?”
Lâm Uyển Như nhìn cậu.
“Muốn sửa một việc.”
Kỷ Ninh khựng lại.
Bà tiếp tục:
“Năm đó tôi đã lựa chọn thay hai đứa.”
“Tôi không hối h/ận vì muốn bảo vệ con trai mình.”
“Nhưng tôi thừa nhận, tôi đã dùng cách không có quyền dùng.”
Kỷ Ninh nhìn bà.
Đây không phải lời xin lỗi.
Ít nhất chưa hẳn.
Nhưng với một người như Lâm Uyển Như, có lẽ đã là giới hạn.
Bà nói:
“Trung tâm bên Thụy Sĩ có một chuyên gia nghiên c/ứu chứng b/ệnh của Duy An. Tôi đã lấy lịch tư vấn từ xa.”
“Cậu có thể từ chối.”
“Tôi chỉ để thông tin lại.”
Bà đặt một tập giấy lên bàn.
“Không có điều kiện.”
Kỷ Ninh không nhận ngay.
Lâm Uyển Như nhìn đứa bé.
Duy An cũng nhìn bà.
Một lúc sau bé hỏi:
“Bà là ai?”
Không ai kịp trả lời.
Lâm Uyển Như nói:
“Là bà nội.”
Duy An quay sang Kỷ Ninh.
“Đúng không?”
Kỷ Ninh gật đầu.
Duy An nhìn lại.
“Bà có giống ba lớn không?”
Lâm Uyển Như hiếm khi bị hỏi khó.
“Có lẽ.”
Duy An suy nghĩ.
“Không giống.”
Kỷ Ninh phải cúi đầu.
Lâm Uyển Như nhìn bé.
“Vậy cháu thấy giống ai?”
“Ba lớn giống con.”
Câu trả lời khiến bà im lặng.
Một lúc sau bà nói:
“Đúng.”
*
Tần M/ộ Sâm đến sau đó hai mươi phút.
Thấy mẹ mình, sắc mặt hắn lập tức thay đổi.
“Mẹ đến làm gì?”
Kỷ Ninh nói:
“Bà ấy không làm gì cả.”
Tần M/ộ Sâm nhìn cậu.
Lâm Uyển Như đứng lên.
“Ta chỉ để hồ sơ tư vấn.”
Bà nhìn con trai.
“Không cần đuổi.”
“Ta tự đi.”
Đi đến cửa, bà dừng lại.
“Duy An.”
Đứa bé ngẩng đầu.
“Bà về.”
Duy An không hiểu nghi thức lắm.
Bé nói:
“Dạ.”
Lâm Uyển Như đi.
Tần M/ộ Sâm nhìn tập hồ sơ.
“Kỷ Ninh…”
“Tôi sẽ xem.”
Hắn khựng lại.
“Em không cần vì bà ấy…”
“Là vì Duy An.”
Kỷ Ninh nói.
“Chuyên gia tốt thì tôi xem.”
“Chuyện khác không liên quan.”
Tần M/ộ Sâm gật đầu.
“Được.”
Kỷ Ninh nhìn hắn.
“Anh không hỏi bà ấy nói gì sao?”
“Em muốn nói thì nói.”
“Không thì thôi.”
Kỷ Ninh không lên tiếng.
Một lát sau, cậu nói:
“Bà ấy không xin lỗi.”
“Ừ.”
“Nhưng thừa nhận mình không có quyền.”
Tần M/ộ Sâm nhìn cửa.
“Với mẹ anh, đã rất khó.”
“Anh đang nói giúp bà ấy?”
“Không.”
Hắn đáp.
“Chỉ nói sự thật.”
Kỷ Ninh nhìn hắn.
Đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy Tần M/ộ Sâm đã thay đổi theo một cách không dễ nhìn thấy.
Ngày trước, hắn yêu gh/ét đều quá mạnh.
Một người tốt thì tốt hoàn toàn.
Một người phản bội thì đáng h/ận hoàn toàn.
Bây giờ hắn có thể thừa nhận mẹ mình yêu hắn.
Và đồng thời thừa nhận bà đã sai.
Có lẽ ba năm sáu tháng không chỉ thay đổi một mình Kỷ Ninh.
## Chương 9: Cửa Ải
Giai đoạn điều trị sâu bắt đầu vào cuối tháng thứ hai.
Duy An phải tiếp nhận th/uốc dẫn truyền tuyến thể kết hợp với mẫu neo tin tức tố.
Bác sĩ Trần giải thích rất kỹ.
“Phản ứng nhẹ là bình thường.”
“Nhưng nếu cơ thể bài xích th/uốc dẫn truyền, chúng tôi sẽ phải dừng.”
Kỷ Ninh hỏi:
“Nguy hiểm đến mức nào?”
“Có rủi ro.”
Bác sĩ không nói giảm.
“Nhưng hiện tại chỉ số của bé phù hợp để tiến hành.”
Kỷ Ninh gật đầu.
Tay đặt trong túi áo đã lạnh.
*
Đêm trước ngày điều trị, Duy An không ngủ.
Bé nằm giữa hai người.
Kỷ Ninh bên trái.
Tần M/ộ Sâm bên phải.
Không ai sắp xếp.
Chỉ là Duy An kéo mỗi người một tay.
“Ngày mai con ngủ lâu không?”
Kỷ Ninh nói:
“Không lâu.”
“Dậy có đ/au không?”
“Có thể hơi khó chịu.”
Duy An lập tức buồn.
“Con không muốn.”
Kỷ Ninh vuốt tóc con.
“Vậy chúng ta sợ một chút.”
Duy An nhìn cậu.
“Được sợ sao?”
“Được.”
“Ba nhỏ cũng sợ?”
“Ừ.”
Bé quay sang Tần M/ộ Sâm.
“Ba lớn?”
“Cũng sợ.”
Duy An suy nghĩ.
“Vậy ba người cùng sợ.”
Tần M/ộ Sâm khẽ siết tay con.
“Được.”
4
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook