Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi còn chưa kịp nói hết câu, đã bị Tống Thác lạnh lùng ngắt lời: “Một chiếc nhẫn, quan trọng đến thế sao?”
Tôi sững người, rồi bật cười, phản hỏi lại anh: “Tống Thác, chiếc nhẫn cưới anh tặng tôi, chẳng lẽ... không quan trọng à?”
Ánh mắt anh sắc lạnh nhìn tôi, từng chữ từng câu như d.a.o c/ắt: “Hứa Tiếu Tiếu, sợi dây chuyền của Đường Vi là kỷ vật mẹ cô ấy để lại. Nhẫn thì có thể m/ua lại, còn kỷ vật... thì không.”
Anh ném bó hoa hồng định tặng tôi thẳng vào thùng rác, giọng trầm thấp: “Thứ cô làm mất, thì tự đi mà tìm về.”
Có người muốn đứng ra bênh vực tôi: “Anh Tống, hình như chị dâu không được khỏe...”
Nhưng Đường Vi liền xen vào, giả vờ nói lời tốt đẹp: “Thôi bỏ đi, Thác. Em biết chị Tiếu Tiếu gh/ét em. Chỉ cần chị ấy bớt gi/ận là được rồi. Món kỷ vật của mẹ em đúng là do chị ấy làm mất, nhưng em không trách chị ấy đâu, để em tự đi tìm lại vậy. Anh đừng vì em mà khiến chị ấy tổn thương.”
Tống Thác không nói gì với cô ta, chỉ nhìn tôi, ánh mắt thoáng dịu đi. Anh hỏi: “Không khỏe ở đâu?”
Tôi cố gắng cong môi cười, khẽ lắc đầu nói không sao, rồi quay người bước vào bụi cỏ ven hồ đã bị ngấm nước.
Tiết trời đầu Thu, lạnh thấu tim gan...
6.
Hai giờ sáng, tôi tìm được sợi dây chuyền của Đường Vi, rồi mang đến tận căn hộ của cô ta.
Vừa mở cửa ra, tôi nhìn thấy Tống Thác cởi trần, cơ thể rắn chắc phủ đầy giọt nước sau khi tắm. Đường Vi thì mặc váy ngủ mỏng manh, cười tươi rói: “Em với Thác vừa ra chút mồ hôi, mới tắm xong thôi. Tiếu Tiếu, chị đừng hiểu lầm, cũng đừng gi/ận Thác nữa được không? Anh ấy chỉ là không muốn em buồn thôi, đâu có cố ý làm khó chị.”
Tống Thác ngước mắt nhìn sang, thấy quần áo tôi ướt sũng, đứng ở cửa, gió lùa qua khiến tôi lạnh đến run lẩy bẩy, răng va lập cập. Anh cau mày bước tới, kéo tôi vào lòng, dùng thân nhiệt của mình sưởi ấm cho tôi. Anh gi/ận dữ m/ắng: “Chỉ cần nói một câu dịu dàng thôi, khó lắm à? Bình thường lanh lợi giảo hoạt đi đâu hết rồi?”
Tôi nhẹ nhàng đẩy anh ra, đưa sợi dây chuyền trong tay tới trước mặt. Miếng ngọc Phật ướt đẫm nước nằm gọn trong lòng bàn tay tôi. Tôi cười tự giễu, giọng khàn khàn: “Em không muốn nũng nịu với anh nữa đâu, Tống Thác. Tim anh cứng như đ/á, em ôm mãi mà chẳng ấm nổi, cũng chẳng muốn ôm thêm nữa.”
“Em biết anh thương Đường Vi, không nỡ để cô ta khóc. Đây, dây chuyền của cô ta, em đã tìm được rồi. Anh đi dỗ cô ta vui lên đi. Đừng để cô ta ở đây nữa, giống như... một kẻ thứ ba, thiệt thòi cho cô ta lắm. Xin anh cho em hai ngày, Tống tiên sinh. Em sẽ dọn khỏi biệt thự của anh ngay thôi.”
Tôi quay người muốn đi, thì Tống Thác đột nhiên túm ch/ặt cổ tay tôi lại, giọng anh lạnh đến đ/áng s/ợ: “Không kết hôn nữa à?”
Tôi đỏ hoe mắt, cố gắng kìm nén không bật khóc, vẫn gượng cười: “Anh không muốn cưới em, mà em cũng không muốn lấy anh nữa. Vậy là tốt rồi.”
Tôi giằng tay ra, nhưng tay anh càng siết ch/ặt, gần như muốn bóp nát xươ/ng tôi. Tôi hoảng lo/ạn, cúi đầu cắn mạnh vào tay anh một cái, đến bật m/áu.
Tống Thác rít lên một tiếng ch/ửi thề, rồi lập tức siết lấy gáy tôi, ép tôi dựa sát vào tường. Anh ghé sát tai tôi, giọng trầm khàn, lạnh đến rợn người: “Ai là người từng nói rằng được cưới tôi là tâm nguyện cả đời của cô hả, Hứa Tiếu Tiếu? Cô mẹ nó nói lời như gió thoảng mây bay à?”
“Nhưng biết làm sao đây… tôi lại tin rồi. Giờ cô muốn chạy à? Muộn rồi.”
7.
Tối hôm đó, Tống Thác bỏ lại Đường Vi, đưa tôi về biệt thự.
Anh kéo tôi vào phòng tắm, mở nước nóng, nắm cằm tôi hôn xuống. Từng món quần áo trên người tôi bị anh l/ột sạch.
Nụ hôn của anh dữ dội mà nóng bỏng, vừa như trừng ph/ạt, lại như đang dỗ dành. Tôi giãy giụa, lần đầu nổi tính bướng bỉnh, sống chế* không chịu khuất phục trước anh.
Cuối cùng, Tống Thác gi/ận đến phát đi/ên mà không làm gì được, bật cười, cúi đầu dịu dàng nói: "Hứa Tiếu Tiếu, em nghe cho kỹ, sẽ không ai có thể cư/ớp anh khỏi em đâu. Kể cả là Đường Vi, cũng không thể."
Anh nói, anh chỉ thương hại Đường Vi. Dường như... anh thật sự đã yêu tôi rồi.
Từ hôm đó, Tống Thác bắt đầu lạnh nhạt với Đường Vi.
Mỗi ngày, anh đều đúng giờ về nhà, cùng tôi ăn cơm, trò chuyện, đi dạo.
Chúng tôi giống như một cặp vợ chồng bình thường. Ai nấy đều nói, Tống tiên sinh chưa từng kiên nhẫn với người phụ nữ nào như vậy.
Cho đến khi sát ngày cưới, Đường Vi nói... cô ta muốn rời đi.
Hôm đó là sinh nhật Tống Thác. Tôi vốn định nhân cơ hội báo với anh chuyện mình đã mang th/ai. Nhưng chưa kịp nói, đã bị Đường Vi c/ắt ngang.
Cô ta kéo theo va li hành lý, nhẹ nhàng tìm đến Tống Thác: "Chúng ta từng hứa sẽ bên nhau cả đời. Nhưng... hình như em không thể tiếp tục nữa."
"Tiếu Tiếu gh/ét em. Chỉ cần em còn ở đây, cô ấy sẽ không vui, sẽ ảnh hưởng đến tình cảm của hai người. Em phải đi thôi. Anh thay em cảm ơn Tiếu Tiếu, sau này em không còn bên anh nữa, làm phiền cô ấy chăm sóc anh thật tốt."
Sắc mặt Tống Thác dần lạnh đi. Anh nghiến răng hỏi Đường Vi: "Không phải đã nói sẽ sống với nhau như người nhà sao? Sau này để anh nuôi em?"
"Tiếu Tiếu rất ngoan, rất hiểu chuyện, lời anh nói, cô ấy sẽ nghe. Vì sao em nhất định phải rời đi?"
Chương 7
Chương 6
Chương 30: Phong toả khu vực
Chương 21
Chương 67: Mượn xác hoàn hồn
Chương 17
Bình luận
Bình luận Facebook