Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Ting Ting Tang Tang
- DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN
- Chương 510: Nghĩa Trang Thanh Tưu
05/09/2026 18:16
Tôi quay đầu nhìn lại. Trên cánh cửa phòng ở nhà tang lễ Vương Phân có gắn một tấm gương cao gần bằng người. Trong gương, tôi trông vô cùng nhếch nhác, tóc tai bết dầu, hai mắt đầy tia m/áu. Cúi xuống nhìn móng tay, tôi mới thấy bên trong còn dính đầy những vệt bẩn đen sì.
Chẳng biết từ lúc nào râu ria cũng đã mọc lởm chởm. Từ một chàng trai trước đây còn có chút dáng vẻ thư sinh, chỉ sau mấy ngày tôi đã biến thành một gã lôi thôi không ra hình dạng.
Đến lúc này tôi mới cảm thấy cả người nhờn rít khó chịu, quần áo như dính ch/ặt vào da vì mồ hôi.
Trên người còn thoang thoảng một mùi khó chịu.
Từ Văn Thân hơi nghi ngờ nhìn tờ giấy trong tay tôi, dường như rất tò mò không biết tôi đang cầm thứ gì.
Tôi cười lớn, giơ tờ giấy lên nói: “Chú Từ, cháu đã x/ác định được gần đúng khu vực mà lão già tr/ộm thọ đang hoạt động. Nếu chúng ta làm thế này, liên lạc với Tiết lão gia, nhờ người của ông ấy trao đổi với cảnh sát, chú ý xem gần đây có vụ án nào kỳ lạ hay không. Sau đó lại nhờ người đứng đầu nhà họ Kiều cho người canh quanh chân Lật Sơn, xem những người thường lui tới đó là ai. Làm như vậy chắc chắn sẽ tìm được dấu vết của lão già tr/ộm thọ.”
Từ Văn Thân ngẩn người, hơi kinh ngạc hỏi: “Mấy ngày nay cháu chỉ ngồi nghiên c/ứu mấy chuyện này sao?”
“Đương nhiên không chỉ có vậy.”
“Cuốn Táng Thuật kia cháu đã đọc gần hết, những gì bên trong cũng hiểu được phần lớn. Nếu lần sau lão già tr/ộm thọ lại thả hung sát tới đối phó chúng ta, chúng ta sẽ không phải ngồi yên chờ ch*t nữa. Ngoài ra, cháu đã loại trừ khả năng lão gây chuyện ở thành phố khác. Lão chỉ có thể hoạt động trong phạm vi thành phố Tân Xuyên.”
Trước mắt cũng chỉ có thể làm như vậy.
Từ Văn Thân vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt hơi kỳ lạ, khiến tôi ngơ ngác hỏi: “Sao vậy chú? Sao chú cứ nhìn cháu như thế?”
“Ờ, không có gì đâu, Sơ Cửu.” Từ Văn Thân cười có phần gượng gạo.
Tôi nói: “Cháu đi tắm trước, lát nữa chúng ta qua nhà họ Kiều.”
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, tôi ghé qua nhà họ Kiều một chuyến. Người đứng đầu nhà họ Kiều đồng ý rất nhanh, sau đó tôi cũng tới gặp Tiết lão gia.
Nghe xong chuyện của Tiết Tiểu Nhã, Tiết lão gia im lặng rất lâu, nhưng cuối cùng vẫn gọi người tới giúp chúng tôi lo chuyện này.
Rời khỏi nhà họ Tiết, trong lòng tôi ngổn ngang đủ thứ cảm xúc.
Dù vậy, tôi vẫn cố vực dậy tinh thần, không tiếp tục buông xuôi như trước.
Đợi đến khi trở về nhà tang lễ Vương Phân, tâm trạng tôi cũng dần bình tĩnh lại.
Những ngày tiếp theo tôi gần như chẳng làm gì khác.
Tôi chỉ ở trong phòng nghiền ngẫm những gì nhà họ La để lại về cách xem đất, đồng thời nhớ lại những điều về Lưu Thị Dương Quái mà Lưu Tái Vật từng dạy tôi.
Nhưng càng nhớ lại, tôi càng cảm thấy những gì mình học về dương trạch dường như còn thiếu một phần nào đó.
Đó chỉ là một cảm giác rất mơ hồ. Nếu bảo tôi nói rõ thiếu ở đâu thì chính tôi cũng không biết, chỉ cảm thấy có chỗ không được liền mạch.
Vì những gì học được về dương trạch khiến tôi càng nghĩ càng thấy không ổn, tôi đành tạm gác sang một bên, tiếp tục nghiên c/ứu sâu hơn về âm trạch.
Đồng thời tôi cũng kiên nhẫn ngồi chờ.
Chờ tin tức từ nhà họ Tiết và nhà họ Kiều.
Những ngày qua, phía nhà họ Tiết báo về toàn là những vụ án bình thường, chẳng có gì đặc biệt. Nhà họ Kiều cũng nói những người lui tới Lật Sơn đều không có vấn đề gì. Phần lớn chỉ là tiện đường ghé xem, số còn lại là người trong nghề tới xem phong thủy.
Tôi xem qua thông tin về những người đó do nhà họ Kiều điều tra được, thấy không có gì đáng ngờ nên cũng không để tâm nữa.
Cho đến hôm nay, Tiết lão gia gọi điện cho tôi, nói rằng vừa xảy ra một vụ án có người ch*t, cách xảy ra lại khá kỳ lạ, có thể liên quan đến thứ tôi đang tìm.
Tinh thần tôi lập tức tỉnh táo hẳn, cuốn sách đang đọc dở cũng bị tôi nhét thẳng vào túi vải xanh.
Tiết lão gia chậm rãi kể lại đầu đuôi sự việc.
Nói cho cùng, đây vẫn là một vụ gi*t người.
Nghe tới đây, hứng thú của tôi lập tức giảm mất một nửa.
Khoảng thời gian này tôi đã nghe ít nhất bốn năm vụ án mạng, nhưng tất cả đều chỉ là những vụ gi*t người trả th/ù bình thường.
Phần lớn đều vì nóng gi/ận nhất thời mà ra tay.
Nhưng Tiết lão gia dường như đã đoán được phản ứng của tôi, câu tiếp theo ông nói lập tức khiến tôi gi/ật mình.
Bản thân vụ gi*t người không có gì quá lạ, điều kỳ quái là sau khi gi*t nạn nhân, hung thủ còn mang luôn th* th/ể đi.
Cả th* th/ể lẫn hung thủ đều biến mất không để lại dấu vết.
Nghe tới đây, tôi lập tức căng thẳng, tinh thần hoàn toàn tỉnh táo.
Tiết lão gia nói vụ việc bị phát hiện vì nạn nhân mất tích.
Người nhà lần theo dấu vết thì tìm thấy đồ dùng cá nhân của người mất tích, trong đó có cả quần áo và điện thoại.
Nhưng người lại chẳng thấy đâu.
Cảnh sát bắt đầu điều tra và nhận định khả năng rất cao người này đã bị s/át h/ại.
Nghe đến đây, tôi lập tức thấy khó hiểu. Chỉ là một vụ mất tích, tại sao cảnh sát lại nghiêng nhiều về khả năng nạn nhân đã bị gi*t?
Tôi liền hỏi thẳng điều mình đang thắc mắc.
Ở đầu dây bên kia, Tiết lão gia giải thích: “Người mất tích này từng là một kẻ buôn người, ngồi tù nhiều năm rồi mới được thả ra.”
“Cái gì cơ?” Tim tôi đ/ập mạnh một nhịp.
Nếu vậy thì mọi chuyện cũng không quá khó hiểu.
Một kẻ từng buôn người, ngồi tù nhiều năm rồi mới được thả.
Biết đâu cha mẹ của những đứa trẻ từng bị hắn b/ắt c/óc đã tìm tới trả th/ù. Cho dù hắn bị người ta gi*t cũng chẳng phải chuyện quá bất ngờ.
Chỉ có chuyện th* th/ể biến mất là hơi kỳ lạ.
Ban đầu tôi không định xen vào chuyện này.
Nhưng khoảng thời gian vừa rồi chẳng tìm được chút tin tức nào về lão già tr/ộm thọ.
Mí mắt tôi khẽ gi/ật, cuối cùng vẫn nói: “Tôi đi xem thử.”
Nói xong, tôi cúp điện thoại rồi đẩy cửa phòng sang nhìn Tiết Tiểu Nhã. Cô ấy vẫn nằm yên trên giường, không có dấu hiệu tỉnh lại.
Thời gian này cô ấy chỉ có thể ăn thức ăn lỏng. Tuy nằm bất động trên giường nhưng chuyện ăn uống, vệ sinh vẫn phải có người chăm sóc. Suốt những ngày qua, phần lớn đều do tôi tự tay lo cho cô ấy.
Hôm nay cần ra ngoài nên tôi đi ra sân sau nói với bà nội một tiếng.
Nói xong, tôi mang theo chút áy náy rồi bước ra khỏi cửa.
Từ Văn Thân và Lưu lão gia cũng đi theo, cả hai đều muốn cùng tôi tới đó.
Đạo nhân Phi Điểu và Lục Tả đã rời đi từ trước, nói rằng phải quay về tiếp tục trấn áp hung sát, còn dặn nếu chúng tôi gặp chuyện thì cứ gọi họ.
Lần này chủ yếu là đi điều tra nên tôi không gọi chú Hà Đoạn Nhĩ và Trần lão gia đi cùng.
Người đi quá đông rất dễ khiến người khác tưởng chúng tôi tới gây chuyện.
Lưu lão gia lại quanh năm mang d/ao kh//âu x/ác bên người, nghĩ đi nghĩ lại tôi cũng không dẫn ông theo.
Cuối cùng chỉ có tôi và chú Từ Văn Thân cùng tới đồn cảnh sát khu Tân Thành.
Đến nơi, chúng tôi xem qua hồ sơ vụ án.
Lúc này tôi mới biết thêm một số chuyện trước đó chưa nghe qua điện thoại. Kẻ buôn người năm nay bốn mươi hai tuổi, trước kia từng b/ắt c/óc rồi b/án không ít trẻ em.
Năm hai mươi sáu tuổi hắn bị kết án hai mươi năm tù. Vì thời gian ngồi tù có biểu hiện tốt nên được giảm bốn năm.
Hắn mới ra tù chưa được bao lâu, hôm đó tới viếng m/ộ cha ruột rồi đột nhiên mất tích.
Đến khi người nhà đi tìm, họ chỉ thấy quần áo và một số đồ dùng của hắn bị bỏ lại trong nghĩa trang.
Điện thoại sau đó được tìm thấy trong nhà một người lớn tuổi. Người này nói mình nhặt được nó ở nghĩa trang. Cảnh sát đã điều tra và lấy lời khai, x/ác định ông ta không liên quan tới vụ việc.
Như vậy, rất có thể mọi chuyện đã xảy ra ngay trong khu nghĩa trang đó.
Tôi liền nhờ Tiết lão gia dẫn chúng tôi tới đó. Hỏi phía cảnh sát mới biết nơi này có tên là Nghĩa trang Thanh Tưu.
Tôi đeo túi vải xanh lên vai, cùng chú Từ Văn Thân đi thẳng tới Nghĩa trang Thanh Tưu, định xem tận nơi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Khi chúng tôi tới Nghĩa trang Thanh Tưu thì đã gần bốn giờ chiều.
Nơi này vừa bước vào đã khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo, không được thoải mái.
“La tiên sinh?” Vừa tới nơi, tôi đã nghe thấy có người gọi mình.
Chương 13
Chương 16.
Chương 11
Chương 13: Ngoại truyện
Chương 12
Chương 11
10
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook